- Tôi xin lỗi Liên. Vì tôi mà Liên phải nằm trên nền đất thế kia.
Liên ôm con vào lòng ngồi khóc, những giọt nước mắt chất chứa bao nỗi tủi cực, đắng cay và oán trách rơi xuống lã chã trên khuôn mặt méo mó đến vô hồn của Liên. Vòng tay cô càng siết mạnh hơn làm bé Na khẽ cựa quậy như phản ứng hành động của mẹ. Đưa bàn tay bé xíu xiu vuốt dòng nước lem nhem trên mặt mẹ, Na ngước đôi mắt to đen láy nhìn ngơ ngác:
- Sao bố cứ hay đánh mẹ? Mẹ có lỗi gì với bố à?
Câu hỏi ngây ngô của con như nhát dao buốt nhói cứa vào tâm can của Liên. Con bé đã biết gì đâu, nó mới vừa đầy ba tuổi tuần trước, vừa được thổi ba cây nến trên cái bánh kem sinh nhật. Vậy mà, sau đó con bé lại phải chứng kiến cảnh “cơm không lành, canh không ngọt” của bố mẹ mình. Đã ba năm nay, chuyện này xảy ra như cơm bữa với Liên. Mỗi lần bị Hoàng dồn vào góc tường nhà trong trạng thái say xỉn, đôi mắt đỏ ngầu, Liên co mình lại chịu những lời mắng nhiếc, sỉ nhục, chịu những cái tát làm thâm tím từng mảng lớn ở trên người và mặt. Lúc đầu cô cũng phản đối, cũng đáp trả lại Hoàng nhưng từ khi có bé Na, Liên đành nhắm mắt, cắn răng qua ngày. Đôi khi điều đó không xảy ra, Liên thấy cuộc sống có phần ngột ngạt và lo lắng nhiều hơn, bởi Hoàng chỉ im lặng, cái im lặng của người đàn ông làm Liên càng thấy sợ. Liên sợ Hoàng nghĩ về ngày trước, nghĩ về quãng đời mà cuộc sống đối với anh là thiên đường, đối với Liên là tuyệt diệu, giống như màu hồng lung linh, hư ảo. Liên đưa tay vuốt lại mái tóc cho bé Na, nhẹ nhàng:
- Con sang nhà bác Ngưu với anh Long đi, để mẹ dọn dẹp lại đồ đạc.
- Ứ… ừ, con cùng dọn với mẹ kia, không bố về thì mẹ làm sao?
Ngồi xuống bên con, lòng Liên quặn thắt nhưng vẫn cố cười tươi để trấn an con bé.
- Bố tối mới về, con cứ sang nhà bác Ngưu mà chơi, mình mẹ dọn chút là xong thôi.
Dường như con bé cũng phần nào hiểu được hoàn cảnh gia đình mình nên ngoan ngoãn nghe lời. Thương con, Liên đã bao lần muốn đưa con về nhà ngoại, nhưng tình cảm vợ chồng và lớn hơn là tình yêu với Hoàng không cho phép Liên làm điều đó. Đưa mắt nhìn căn nhà xơ xác, đồ đạc thưa thớt, cũ kĩ, lòng Liên lại trĩu nặng nỗi buồn tủi. Cúi xuống nhặt khung ảnh cưới bị vỡ toang nằm trên sàn nhà, Liên mím chặt môi, ngăn dòng nước mắt đang chực trào ra lần nữa. Nhìn cô lúc ấy thật rạng rỡ, thật hạnh phúc bên Hoàng, chàng trai mà bao cô gái từng mơ ước một thời.
Ngày ấy, Hoàng là người hội tụ đầy đủ phẩm chất của thanh niên hiện đại. Anh đàn hay, vẽ giỏi, nói chuyện có duyên, trời lại phú cho Hoàng dáng người cao ráo, dong dỏng vừa bình thản, vừa sang trọng. Đôi mắt tinh nhanh và hay cười. Chiếc miệng có răng khểnh mỗi khi nói chuyện làm biết bao nhiêu cô gái chới với, đêm về không khỏi băn khoăn trằn trọc. Liên cũng là một trong những số đó. Nhưng một cô gái phố huyện tỉnh lẻ như cô chỉ dám cất giấu tình yêu tận đáy lòng, chỉ dám đứng ở góc khuất hoặc phía xa nhìn Hoàng nói chuyện với bao cô gái khác. Có lúc Liên như không kìm nén nổi tình cảm của mình, muốn nói cho Hoàng biết, nhưng sự mặc cảm, thiếu tự tin luôn làm Liên nhút nhát, bởi Hoàng có bao giờ coi Liên hơn gì ngoài một người bạn gái bình thường. Liên không có vẻ đẹp kiêu sa, không phải người thành phố, không có những cái Hoàng cần để xứng là người yêu. Cũng có vài ba chàng trai theo đuổi Liên vì nhận ra nét duyên ngầm của cô nhưng Liên đều tỏ ra thờ ơ với họ. Cô trách mình sao cứ mãi cố với tới cái quá cao. Nhưng mỗi lần quyết tâm quên Hoàng là mỗi lần Liên thấy cuộc sống của mình tẻ nhạt vô vị.
Rồi Hoàng cũng chọn cho mình một trong số những người con gái đến với anh. Lòng Liên đau như cắt, trái tim như bị ai bóp chặt đến nghẹt thở khi chứng kiến cảnh Hoàng bên người yêu. Nhưng Liên biết làm gì được khi người Hoàng yêu hơn hẳn cô. Cô gái ấy có nước da trắng hồng mát lịm của sương núi, nụ cười như mê hoặc người khác, đôi mắt ươn ướt đưa đẩy làm ai cũng si mê. Liên tin thời gian sẽ bào mòn dần sự vương vấn của mình dành cho Hoàng. Nhưng rồi mọi thứ không giản đơn như cô nghĩ.
Đêm khuya, Liên hít thở bầu không khí trong lành của mùa thu, hít thở hương hoa sữa từ đầu con phố đưa lại, lòng cô thấy thảnh thơi, nhẹ nhàng. Khi đang thong thả trở về căn phòng trọ của mình, cô bỗng thấy dáng một người con trai bước chân lảo đảo xiêu vẹo rồi chợt nhận ra đó là Hoàng. Nhìn Hoàng, Liên như hóa đá, anh đang dừng lại bên vệ đường, nôn thốc nôn tháo, mùi rượu đưa tới làm Liên rùng mình. Hoàng uống rượu, đó là một sự bất ngờ, vì dù rất được mọi người quan tâm nhưng Hoàng luôn biết làm chủ bản thân, biết sống đúng mực. Định quay đầu rẽ sang đường nhưng không hiểu sao bước chân Liên nặng trĩu. Cô cứ đứng vậy nhìn Hoàng vật lộn với cơn say, mãi đến khi anh ngã nhào vào vệ đường, Liên mới vội vã chạy lại hốt hoảng:
- Anh Hoàng! Anh sao vậy?
Hoàng không trả lời, chỉ đưa cánh tay rắn chắc mạnh mẽ vung lên hất Liên sang một bên.
- Anh say quá rồi, để Liên đưa anh về nhé?
- Mặc xác tôi, đừng quan tâm làm gì.
Liên mở to đôi mắt. Nỗi sợ hãi lẫn lo lắng bao trùm. Liên không tin vào những gì mình vừa nghe. Hoàng, người con trai mà Liên bao ngày ngưỡng mộ thần tượng, yêu thương, nay sao lại có thể rơi vào bế tắc, chán chường? Sợ Hoàng sẽ phản ứng hoặc xua đuổi mình, Liên chôn chân tại chỗ cho đến khi giấc ngủ đến với anh, cô mới nhẹ nhàng gượng anh dậy, dìu về phòng mình. Liên cẩn thận thay áo, rửa mặt, cởi giầy cho Hoàng với hạnh phúc bất chợt, niềm hạnh phúc được chăm lo cho người yêu bao lâu nay cô hằng mơ ước mà không dám thổ lộ. Để yên cho Hoàng ngủ, khuôn mặt đàn ông của anh khiến Liên cảm thấy run run, cô vội lấy tấm chiếu cũ trải xuống đất để ngả lưng. Quay người trở đi trở lại, ngước nhìn trần nhà, nhìn mọi vật, mãi rồi giấc ngủ cũng đến chập chờn với Liên.
Chú mèo đen nhảy phóc lên chiếc tủ làm tiếng leng keng từ chuông gió phát ra trên tấm rèm. Hoàng tỉnh dậy, thấy đau ê ẩm cả người, anh dụi mắt nhìn xung quanh lạ lẫm. Anh không nhớ chuyện gì đã đến tối qua với mình, cảnh vật nơi này chưa một lần anh gặp. Chiếc giường cũ ọp ẹp khẽ phát ra mỗi lần anh chuyển tư thế, cả căn phòng chật hẹp, nhưng gọn gàng và sạch sẽ như có bàn tay của người đàn bà. Nhìn xuống nền nhà, Hoàng giật mình phát hiện ra dáng người con gái nằm co trên chiếc chiếu ngon giấc, hơi nghiêng đầu sang bên, mái tóc dài để lỏng thướt tha. Hoàng đờ đẫn nhìn kĩ, rồi nhận ra người con gái kia là Liên, người bạn học cùng lớp với anh. Người ấy không có quá nhiều sự gần gũi mà chỉ vài lần anh nói chuyện bâng quơ cùng cô. Hoàng chưa bao giờ đối diện với ánh mắt của Liên, thi thoảng gặp anh cười đùa thì Liên bối rối quay mặt đi. Hoàng không vương vấn, nên dù biết cô yêu anh, nhưng mẫu người con gái mà Hoàng đặt ra chưa bao giờ là Liên cả.
Liên choàng tỉnh, nhìn Hoàng bối rối:
- Anh Hoàng dậy rồi à! Đêm qua anh say quá nên em đã đưa anh về phòng...
Lời nói của Liên nhẹ bẫng trong buổi sáng bắt đầu có cái nắng chói gắt ngoài sân. Hoàng sực nhớ, đôi mắt anh tối sầm lại vì lời thanh minh luống cuống kia như khơi dậy trong anh vết thương đang chảy máu. Hoàng quay mặt nhìn ra phía cửa sổ, nơi có vài chậu xương rồng nhỏ, rồi thở dài thườn thượt:
- Tôi xin lỗi Liên. Vì tôi mà Liên phải nằm trên nền đất thế kia.
Hoàng trầm ngâm. Gần ba năm đại học, Hoàng chú tâm đến việc tự hoàn thiện bản thân mình, tìm hiểu, kết bạn với những cô gái cùng tầng lớp. Anh từng nghe bạn bè nói về hoàn cảnh của Liên. Mất mẹ từ nhỏ, cô sớm phải vật lộn với cuộc sống, với người cha nát rượu hay đánh đập con cái. Thiếu thốn tình cảm của mẹ, nên Liên chỉ nghĩ nhiều hơn nói, nỗ lực học hành để vào đại học, mong thoát khỏi cuộc sống cực nhọc bao ngày đeo bám. Lúc ấy, không phải Hoàng vô tâm, không động lòng thương cảm với Liên, nhưng nếu biểu lộ ra thì chỉ là sự thương hại, mà sự thương hại, với Hoàng, là điều cấm kị. Vậy mà, bây giờ hoàn cảnh lại đưa đẩy anh cùng hít thở chung bầu không khí với Liên.
- Anh Hoàng này. Liên hỏi không phải, sao tối qua anh lại say đến vậy?
Hoàng quay người, hướng cái nhìn thờ ơ về phía Liên, lắc đầu:
- Chuyện riêng thôi, Liên đừng bận tâm.
- Tối qua, anh cũng nói với em như vậy. Em không hiểu anh gặp chuyện gì, nhưng để người khác nhìn thấy bộ dạng đó có nên hay không?
Hoàng sững sờ giây lát, ngây người nhìn cô gái đối diện, ngày thường vốn thầm lặng, nhưng sao hôm nay lời nói lại chứa đầy oán trách, hờn giận anh. Hoàng thấy khắp người nóng ran, thấy như có hàng vạn con kiến đang bò ở lòng bàn chân, cồn cào, khó chịu vô cùng. Định vặc Liên, nhưng khi chạm vào ánh mắt sâu thẳm của cô, Hoàng tự nhiên lúng túng. Lòng Hoàng chùng hẳn, thở dốc khó nhọc, mọi vật như vỡ vụn trước tầm mắt của anh, còn gương mặt Liên vẫn ngời sáng khiến bỗng chốc toàn thân Hoàng run lên bần bật. Thấy vậy Liên luống cuống:
- Anh Hoàng sao vậy?
Hoàng đưa tay ôm lấy đầu, mồ hôi bắt đầu túa ra như tắm. Bây giờ trông Hoàng không khác đứa trẻ cần Liên bao bọc.
- Anh sốt rồi, nằm xuống đi.
Hoàng ngoan ngoãn làm theo, để yên cho Liên lấy gối kê vào đầu, anh ngửi ra trong làn tóc huyền kia có hương bưởi, bồ kết quện vào nhau dịu dàng. Anh như chìm sâu vào trong mái tóc ấy, chới với không thể nào bước ra được.
Những ngày Hoàng nằm sốt li bì, Liên ngược xuôi chăm sóc cho Hoàng tận tình. Lúc nào cô cũng vội vã. Sáng dậy đi học, trưa lại tất tưởi đi chợ nấu ăn, tối lại giảng và học bài cùng Hoàng. Mấy lần gặp người yêu anh đi bên cạnh vui vẻ cười đùa với người con trai khác, Liên đã lờ mờ đoán ra sự suy sụp của Hoàng. Định báo tin, nhưng có cái gì cứ níu kéo Liên không làm được.
Hoàng được chăm sóc ân cần và đầy đủ thì dần khỏe lại, anh bắt đầu hiểu Liên, hiểu về phần tốt đẹp khuất lấp bên trong con người nhút nhát của cô. Chỉ khi nào con người dành cho nhau tình cảm chân thành thì họ mới nhận ra những thứ đẹp đẽ luôn tồn tại ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Trong một thời gian ngắn, Hoàng đã nhìn bằng một đôi mắt khác, sáng hơn, kì diệu hơn để nhận ra Liên là người con gái anh cần. Những ngày phải nằm trên giường bệnh nhìn Liên lúc nào cũng vội vã, tất tả, Hoàng cảm nhận được sự dịu dàng, tận tụy. Gương mặt Liên nặng trĩu vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt cô có những ánh nắng tươi sáng reo vui. Cô trở nên hoạt bát, nhanh nhẹn trước mọi việc.
- Liên này, tôi muốn cảm ơn tất cả những gì em đã vì tôi trong mấy ngày qua.
- Vâng!
Không nhìn lên, Liên khẽ thở dài. Tiếng thở dài rất nhẹ như muốn giấu đi nỗi buồn và lưu luyến.
- Anh Hoàng! Nếu anh không ngại, em muốn hỏi anh một câu có được không?
- Liên cứ hỏi.
- Em muốn nghe chuyện về anh.
Hoàng đứng dậy đi ra cửa, không gian bên ngoài đang khoác lên mình một màu xanh non dưới nắng vàng.
Giọng Hoàng nhẹ bẫng, tan vào không khí yên ả, bình lặng.
- Nếu Liên không thấy phiền tôi sẽ kể về cuộc đời tôi cho Liên nghe. Tôi biết mọi người, có thể ngay cả Liên, đều cho rằng tôi là người may mắn và đầy đủ nhất, nhưng những gì hiện nay tôi có là sự đánh đổi tình cảm của người cha. Tôi mất cha từ ngày bé, bù lại, tôi được hưởng mọi ưu tiên với suất là con liệt sĩ. Đi học được điểm cao, đạt học sinh giỏi, được cử lên huyện, lên tỉnh. Khi tỉnh có suất học ở thủ đô, tôi lại là người được đưa vào danh sách ưu tiên. Con đường ngày càng rộng mở ra trước mắt, tôi càng khao khát cảm nhận về bố, khao khát một tiếng gọi cha, dù tình yêu mẹ dành cho tôi rất lớn. Tôi ước nếu được đánh đổi những sự bù đắp của cộng đồng để được cha ôm ấp tôi cũng sẽ làm. Nhưng càng lớn lên tôi càng trở nên vô cảm và cái ước mơ đó như bị dập tắt mỗi khi tôi bước vào con đường tự khẳng định mình. Rồi vào đại học, tôi lại được người bạn thân của gia đình cũng là người đồng đội của cha nhận làm con nuôi, để đền ơn sự cứu sống của cha tôi. Tôi bắt đầu làm quen và hưởng thụ cuộc sống giàu sang, phồn hoa của chốn đô thành. Sẵn có những điểm trội, tôi càng cố gắng hoàn thiện mình để bắt nhịp thời đại. Nhưng từ khi Hạnh Phi bước vào cuộc đời tôi, tôi đã dâng hết tình yêu của mình cho cô ấy, cho đến lúc Hạnh Phi phát hiện ra tôi chỉ là một gã nhà quê có lớp vỏ bọc hoàn hảo, hào hoa. Không chấp nhận một người yêu như vậy, cô ấy đã rời bỏ tôi, để đến với cuộc vui khác ngay tức khắc. Quá chán nản, lại là lần đầu tiên chịu sự thất bại, tôi tìm đến rượu, tìm đến hơi men mà tự đốt lòng mình, Liên ạ!
Tiếng Hoàng ngừng lại nhưng Liên vẫn tưởng nó như đang tiếp diễn, bởi lời nói kia như chất chứa bao dồn nén lâu ngày, như hét vào vũ trụ, cứa rách mọi không gian và hư vô để tìm ra câu trả lời cho mình. Liên cảm nhận có một cái gì đó đang cào xé, đang day dứt trong cô một nỗi thấu hiểu, cảm thông hay một nỗi trách cứ, giận hờn Hoàng đã từ bỏ gốc rễ mình, Liên không rõ nữa. Tất cả cứ đan xen, trộn lẫn vào nhau, kéo giãn rồi co ngắn lại giống nắm bột người thợ đầu hẻm nơi cô trọ vẫn nặn ra đủ thứ hình thù khác nhau. Liên chỉ là một cô gái sống bươn chải với đời, vươn lên và chịu đựng biết bao khó khăn, đau khổ. Đôi ba lần buộc Liên phải lựa chọn, đánh đổi nhưng chưa bao giờ Liên quên những khốn khó, quên thân phận của mình. Còn Hoàng, anh gạt bỏ hết tất cả bùn đất của nơi đã nuôi anh lớn lên, quên đi những gì mà những người như cha Hoàng phải đổ máu để giữ. Vậy mà… Liên cũng xót xa, bởi Hoàng và cô có cùng cảnh ngộ, người mất cha, kẻ mất mẹ, nên Liên hiểu hơn ai hết những mong ước, khát vọng của đứa con mồ côi. Liên cũng từng mơ tưởng được ủ mình trong lòng mẹ để hít mùi mồ hôi lam lũ, vất vả của mẹ. Trong những giấc mơ sau này, Liên từng có lần gọi mẹ đến khan đặc cả cổ, sáng dậy, người cô bần thần và càng bị ám ảnh nhiều hơn.
- Liên đừng khóc nữa em.
Hoàng nhẹ nhàng lên tiếng làm Liên giật mình bừng tỉnh. Cô khóc ư? Nhưng giọt nước mắt này có dành cho Hoàng hay dành cho cuộc đời Liên đâu. Mọi cái trở nên mơ hồ trong suy nghĩ và trong tâm hồn Liên. Giá như cô không nghe về đời Hoàng thì có lẽ phần sụp đổ ấy quá nhỏ nhoi, quá mong manh đối với tình yêu cô dành cho Hoàng lâu nay. Những giọt nước mắt mặn chát cứ thay nhau lăn dài trên đôi má trắng hồng của Liên khiến Hoàng lúng túng. Anh đã bao lần chứng kiến cảnh con gái khóc vì bị anh khước từ, nhưng đây là lần đầu tiên giọt nước mắt của một cô gái làm anh giật mình. Đời Liên vốn đã đượm buồn, cái buồn mênh mang như nước hồ chiều tím ngắt, nay lại đọng những giọt nước mắt khiến trái tim anh đập rộn rạo, có chút nhói đau. Khẽ đến gần Liên, Hoàng đặt bàn tay nắm lấy đôi vai gầy của cô như muốn vỗ về thay cho lời xin lỗi. Cái ấm nóng, cái mạnh mẽ từ người con trai giống luồng điện chạy khắp cơ thể Liên. Cô khẽ run run, cảm nhận được trọn vẹn sự bao bọc, che chở nơi Hoàng.
- Nín đi em! Từ nay anh sẽ luôn ở bên cạnh em, nếu em đồng ý, Liên ạ.
Liên vội ngẩng đầu như không tin vào những gì vừa nghe. Tình yêu bao ngày cô mong đợi nay đã được chính Hoàng thổ lộ, một khúc nhạc có niềm vui, có nỗi bàng hoàng xen lẫn lo sợ reo lên trong lòng cô. Nó giống dòng nước mát len lỏi đến tận nơi sâu thẳm trong lòng Liên, vừa dịu ngọt, vừa ngại ngùng làm cô rùng mình. Liên ngước mắt nhìn Hoàng rồi khẽ ngả người vào vai anh, rồi khóc như trẻ con trong vòng tay mạnh mẽ của anh.
Tình yêu đến với Liên bất ngờ mà cũng đầy thơ mộng. Liên được Hoàng chăm sóc lo lắng, xóa đi bao e dè, ngần ngại, khi sánh vai bên anh. Mỗi chiều về, cả hai lại thong dong trên những con đường rải đầy hoa điệp, cùng nhau trải qua cái hiu hiu, lay lắt của mùa thu, cái run rẩy của mùa đông giá lạnh, cái mát mẻ tươi sáng, tràn đầy sức sống của mùa xuân và cả cái hanh vàng, rực nóng của mùa hè. Liên như người bước ra khỏi lớp áo ngoài khô cứng trước kia. Tình yêu làm cô đổi thay đến không ngờ, nét duyên thầm của Liên lộ rõ, nụ cười má lúm đồng tiền, dáng người thon mềm nhẹ tênh, mỗi bước đi khiến ai cũng trầm trồ, khiến Hoàng thêm phần hãnh diện. Ước mơ gia đình cứ ngày càng lớn dần trong họ.
* * *
Học xong đại học, Hoàng lại là người được hưởng suất ưu tiên sang nước ngoài du học. Quyến luyến, nhớ nhung nhưng rồi cũng đành xa nhau vì sự nghiệp. Liên vò võ một mình chờ Hoàng học xong. Mỗi cánh thư, mỗi lời yêu thương động viên của Hoàng như ngọn lửa làm ấm nóng tâm hồn Liên. Sống một mình, nhưng Liên không thấy cô đơn, bởi mỗi con đường cô qua đều có bóng dáng Hoàng, như có anh bên cạnh. Rồi đám cưới của Hoàng và Liên diễn ra hơn cả chờ mong. Cùng với niềm vui được làm vợ Hoàng, Liên còn có niềm vui sẽ trở thành vợ của một doanh nhân trẻ danh tiếng. Cuộc sống cứ trải thảm dưới chân hai người, như không bao giờ có sóng gió. Liên được Hoàng chu cấp đầy đủ từ cái ăn, cái mặc. Ngày đó mọi người còn đang vật lộn sống với những đồng lương ít ỏi, thì Hoàng sẵn sàng bỏ tiền mua sắm cho Liên đủ thứ xa xỉ. Cũng từ đó, Hoàng biết hưởng thụ và tìm cho mình những thú vui lạ lẫm ở các sòng bạc. Có người xuýt xoa, tâng bốc, có người dè bỉu, đố kỵ. Liên mặc kệ, cô thản nhiên sống trong niềm hạnh phúc tưởng như vô tận ấy.
Nhưng… cả Liên và Hoàng đâu ngờ rằng chỉ sau đó không bao lâu Hoàng rơi ngay vào hố sâu của tội lỗi. Hoàng bị bắt ngay tại chiếu bạc rồi đứng trước nguy cơ mất việc và bị khởi tố trước pháp luật. Những ngày u ám và ngột ngạt trong cái gia đình bé nhỏ của Liên xuất hiện. Nhìn chồng hốc hác mất ăn mất ngủ, chạy ngược chạy xuôi lo lót, Liên không biết làm gì hơn là rơi những giọt nước mắt. Khi “gió to sóng lớn” đã qua, Liên và Hoàng đều mệt mỏi, héo úa. Chồng thất nghiệp, cuộc sống vốn quen dư dả nay ngày càng khó khăn. Liên tập lê những bước nặng nhọc thích nghi với hoàn cảnh mới của mình. Cũng may, còn tấm bằng đại học, Liên xin được việc làm ổn định, nhưng với đồng lương ba cọc ba đồng, lại thêm cái thai trong bụng đang lớn dần lên làm Liên bơ phờ. Liên cố gắng làm lụng mong để ra chút tiền dành cho đứa con sắp ra đời. Sau “cơn bão táp”, Hoàng trở nên khác hẳn, con người nhẹ nhàng, lịch sự hào hoa trước kia bỗng lầm lì, ít nói, tự nhốt mình trong mặc cảm, trong ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ. Đôi khi ra ngoài, gặp lại những người từng có thời cung phụng mình hết lòng nay nhìn mình với ánh mắt hả hê hay thương hại, Hoàng càng cay cú, bực bội. Lúc đầu, anh còn cố nhẫn nhục chịu đựng, sau vì quá bức bối anh tìm đến hơi men rồi trút giận lên đầu người vợ mà anh đã hết lòng yêu thương. Trong cơn say, anh oán trách Liên là người đàn bà vô tâm, chỉ biết hưởng thụ, không biết dè xẻn, dành dụm để đến bây giờ khốn khó. Liên ứa nước mắt không dám khóc thành tiếng, bởi cô biết một phần lời oán giận của chồng là đúng. Liên gầy gò héo mòn từng ngày. Chỉ khổ bé Na, lớn lên trong cảnh ngột ngạt và nhức nhối, con bé dường như thu mình lại hơn, nhẫn nại và cam chịu.
Đã ba tháng nay, bé Na lầm lì, cả ngày chỉ quanh quẩn ở một góc tường, gần như không nói một câu. Lúc đầu, Liên không chú ý lắm, vẫn tưởng con mình do mệt mỏi và do chứng kiến cảnh bố cả ngày say xỉn nên lặng lẽ hơn. Cho đến hôm thấy những nốt đỏ cứ sưng tấy lên ở cả chân và tay con bé Liên mới bắt đầu chú ý. Cứ khoảng trưa, khi mẹ bận dọn dẹp nhà cửa, bố nằm sóng soài trên chiếc ghế sô-pha, con bé lại lén chui ra khu vườn bên hông nhà ngồi hàng giờ ngoài đó. Liên nhìn mãi không thấy con mới vội vã đi tìm. Giữa trưa nắng, cái nóng như lột da người, bé Na làm cầu cho đàn kiến đỏ bò lên cánh tay mình rồi mặc nhiên nhìn chúng cắn vào da thịt mà không một tiếng kêu la. Liên hốt hoảng lôi bé vào nhà mà không ngăn được nước mắt. Khi đưa khám, bác sĩ chẩn đoán bé Na đã bị trầm cảm mức độ nặng, Liên mới bừng tỉnh, những nỗi đau, chua xót thi nhau cào cấu vào tâm can. Liên không đắn đo, suy nghĩ nhiều, vơ vội vài bộ quần áo rồi ôm con bỏ về nhà ngoại. Lần đầu tiên trong đời, sự phản kháng trỗi dậy mạnh mẽ, Liên quyết tâm dứt bỏ người đàn ông mà bao năm cô nhẫn nhịn chịu đựng để bảo vệ đứa con nhỏ của mình. Liên biết mình không nên hy vọng. Bao lần rồi, hy vọng chỉ để nhận về thất vọng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, lòng Liên vẫn khẽ rung lên như ngọn gió thoảng qua mặt nước. Nước mắt ứa ra, ấm và mặn, khóc không phải vì đau, mà vì lần đầu tiên sau rất lâu, Liên cảm thấy mình vẫn còn tồn tại như một con người.
Hoàng tỉnh dậy, khi ánh nắng mỏng lách qua khe cửa. Đầu anh nhức như búa bổ. Không gian im lặng đến lạ. Không còn mùi rượu nồng nặc, không tiếng khóc, không tiếng trách móc. Hoàng nhìn ngó xung quanh chỉ tồn tại sự tĩnh lặng đến ghê người. Chưa kịp cất tiếng gọi, Hoàng đã nhìn thấy tập bệnh án của con gái cùng tờ giấy ly hôn đã được Liên ký để gọn ghẽ trên tủ đầu giường. Hoàng như ngã quỵ, từng nhịp thở khó khăn và nặng nề. Hoàng ôm lấy ngực, có gì đó nhoi nhói, không phải cơn say mà là một cảm giác hối hận và tội lỗi xâm chiếm tâm trí. Hoàng chồm dậy lao thật nhanh ra khỏi nhà.
Ngoài hiên, ánh nắng sớm chạm vào bậc cửa.
N.H
