Long lanh. Ma mị.
1.
Phan Định nặng nề đặt tấm lưng xuống giường. Một luồng điện xẹt qua khiến cả thân người ê ẩm. Anh như nghe được cả tiếng “cót két” trên từng khớp gối lúc co vào, duỗi ra. Chuyến băng rừng dài ngày đã khiến Định cảm nhận rõ hơn dấu hiệu của tuổi tác. Băm lăm. Cái ngưỡng ẩm ương của đời người. Không còn trẻ, nhưng chẳng phải già. Cái ngưỡng ấy khiến cho người ta chênh vênh đủ điều. Về tuổi tác, về sự nghiệp, về gia đình, về những ước mơ còn dang dở và những trách nhiệm phải gánh vác, về những lý tưởng thời trai trẻ và những hiện thực phũ phàng nhiều khi muốn trốn chạy.
Dòng suy nghĩ bị ngắt quãng khi Quỳnh vào phòng. Không để tâm đến nét mặt đăm chiêu, cô bắt đầu than thở đủ thứ. Như chiếc điện thoại tự kết nối wifi do đã khớp mật khẩu. Rằng tháng này tiêu nhiều quá, con Hằng sang tuần cưới, cái Hạnh thì mời tân gia, mẹ dạo này cứ hay khắc khẩu, thằng Bo lại bị cô giáo phạt, trường lại bày vẽ thêm khoản này, khoản nọ, cơ quan lại xào xáo chuyện sáp nhập, tinh giản… Định im lặng để Quỳnh trút hết mọi bực dọc. “Chiếc máy nói” bất chợt dừng lại khi Quỳnh phát hiện ra, vết chân chim trên khóe mắt đã ngày càng đậm hơn. Đàn ông cảm nhận tuổi tác qua những bước chân, còn phụ nữ, điều ấy thể hiện rõ trên làn da mà chẳng một loại mỹ phẩm cao cấp nào che giấu được.
- Mà anh cũng xem, lựa lúc nào, mua ít quà rồi sang chỗ…
- Ừm…
- Nãy giờ anh có nghe em nói gì không đó?
- Có mà…
- Em thấy anh chăm chăm lướt điện thoại thì có…
- Khổ ghê…
Định chưa biết phải phân trần như thế nào thì may thay, chuông điện thoại réo lên kéo anh ra khỏi mớ bòng bong. Giọng của anh Hữu - Trạm trưởng Trạm Kiểm lâm H. Trong lúc kiểm tra, truy xuất lâm sản, Trạm phát hiện một người vận chuyển động vật rừng quý hiếm, vụ việc có dấu hiệu tội phạm cần cán bộ Pháp chế hỗ trợ. Cuộc gọi kết thúc. Chiếc xe bán tải của đơn vị đón Định đi ngay trong đêm, để lại Quỳnh vò võ nơi căn phòng chật hẹp.
Gió lạnh như những lưỡi dao róc từng nhát lên da thịt. Đêm tối mịt, chực chờ nuốt chửng chiếc xe đang lầm lũi trên con đường độc đạo tiến về vùng biên viễn. Mặc cho chiếc xe cứ xốc lên dằn xuống, Định vẫn chìm vào giấc ngủ ngon lành. Trong cơn mơ màng, anh thấy một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
Long lanh. Ma mị.
Định hoảng sợ bỏ chạy. Anh chạy mãi, chạy mãi nhưng đôi mắt kỳ quái ấy vẫn chẳng buông tha. Mệt nhoài, anh khựng lại, hổn hển. Không thể hèn nhát thế được! Phải đối diện với “nó”! Xem “nó” là gì? Xem “nó” muốn gì?
Hơi gió lạnh phả vào sau gáy.
“Nó đến rồi. Gần lắm rồi!” - Định lấy hết can đảm quay phắt lại, mở trừng cả hai mắt. Trong phút chốc, anh thấy cơ thể mình đang loãng dần rồi tan thành một bãi cát.
2.
Bản làng dưới chân núi, chỉ có vài nóc nhà heo hút, trên cao nhìn xuống như những chấm đen lún phún. Trời vừa gần sáng, những dải sương không muốn chia tay màn đêm cứ bịn rịn quấn quanh đỉnh núi tựa như một tấm màn trắng xóa, mịt mù và vô định. Khen ai thật khéo đặt tên. Đỉnh Giăng Màn.
- Xuống xe “xả lũ” bác ơi !
Tiếng cậu Nhân lái xe khiến cơn mộng mị của Định tan biến như lớp sương mù khi ngọn nắng đầu tiên rọi đến. Định uể oải ra khỏi xe. Không khí trong lành của buổi sớm mai luồn sâu vào hốc mũi khoan khoái đến lạ. Anh vươn mình, vặn lưng vài cái, tiếng “ăng ắc” nghe rõ mồn một. Trước mặt anh là một rẫy ngô xanh mướt, cao ngấp nghé đầu người. Những lá ngô rộng dài, trổ ra khỏe khoắn. Núp trong cuống lá, những bắp ngô non mới nhú, trắng đục đầy sức sống. Nhìn hàng rào được dựng tạm bợ bằng những thanh nứa yếu ớt, xem ra chủ nhân của nó không được chăm chỉ cho lắm.
Tiếng xào xạc trong rẫy. Lướt theo tiếng gió, những thanh âm trong trẻo đến kì lạ vọng ra:
“Trời mưa nước chảy quanh hồi
Anh không lấy vợ, ai đâm bồi[1] anh ăn”
Tiếng hát của ai thế? Định cau mày. Chầm chậm tiến lại. Anh cố định thần. Một thiếu nữ miền sơn cước với mái tóc đen huyền như dòng thác. Chầm chậm. Hư ảo. Người con gái nghiêng mình, đưa cánh tay chắc đậm, trắng nõn cố gạt chiếc lá đang vướng trên đầu, tạo nên những đường cong đầy nhựa sống. Khuôn ngực của nàng e ấp hiện ra dưới lớp áo mỏng manh, căng mọng. Định sững người, chôn chân một chỗ. Mọi giác quan trong anh như bị đóng băng. Nàng sơn nữ đang quay lại. Lồng ngực người đàn ông như co thắt trước khoảnh khắc chứng kiến dung nhan của nàng.
- Bác làm gì mà đứng ngẩn ra thế? Em gọi mãi không được!
Định giật bắn mình. Cậu Nhân đã đứng bên cạnh từ bao giờ. Sau phút định thần, anh quay phắt về phía rẫy ngô. Nàng sơn nữ đã biến mất như chưa từng ở đó. Hay đúng hơn là như chưa từng tồn tại.
- Đâu rồi…?
- Ai thế anh?
- Rõ ràng là có người vừa…
- Em đứng sau lưng anh nãy giờ, có thấy ai đâu?
- Chắc anh… nhìn lầm…
Định bước vội lên xe. Đóng sập cửa. Ngả đầu lên ghế và cố hiểu xem chuyện quái quỷ gì đang xảy ra với mình. Từ đôi mắt ma mị trong giấc mơ đến nàng sơn nữ hư ảo bên nương ngô. Ai đó đang muốn trêu đùa anh chăng? Vớ vẩn! Định tự trấn an bằng việc hít một hơi thật sâu và thở ra cũng thật dài. Chiếc xe lăn bánh. Lớp bùn đất nhão nhoẹt sau cơn mưa bị hất văng, bền bệt lên những chiếc lá ngô xào xạc bên đường.
3.
“Ông nhận ra tôi chứ?”
Trên chiếc bàn lấy lời khai, Định chễm chệ nhìn người đàn ông đối diện. Anh nhận ra hắn ngay khi bước chân xuống xe. Có điều, anh không nghĩ, chỉ sau chừng ấy năm, hắn đã tàn tạ như thế.
Khắp vùng sơn cước dưới chân đỉnh Giăng Màn không ai không biết hắn. Đinh Long, biệt danh “Long Tý” - tay chủ thầu giàu có lại khét tiếng ăn chơi. Hắn vốn là đầu nậu gỗ ở vùng, khi chính quyền chưa làm mạnh tay, gỗ rừng dạo ấy cứ nườm nượp chất lên xe nối nhau về xuôi như người ta rồng rắn trẩy hội. Đến khi dựng lên khu bảo tồn, người ta làm chặt hơn, Long Tý hết đường làm ăn, chuyển sang thầu xây dựng. Với những mối quan hệ của mình, hắn dễ dàng trúng thầu các công trình lớn nhỏ trên địa bàn. Sau bao năm hút máu rừng, hắn hạ cánh an toàn, vẫn có việc để làm, vẫn có tiền để phong lưu. Dù đã rửa tay gác kiếm nhưng Long Tý vẫn nằm trong “danh sách đen” của Kiểm lâm. Nghe nói, hắn vẫn thường xúi dân bản vào rừng bẫy thú rồi thu mua, sau đó, thuê người dân băng rừng cắt qua chốt kiểm soát, còn hắn chờ sẵn tại điểm hẹn, lấy hàng rồi thoát về xuôi trót lọt.
Định chạm mặt Long Tý lần đầu với một kỷ niệm đáng quên nhưng không thể nào quên. Lúc ấy, đơn vị phát hiện xe Long Tý chở động vật rừng, anh trực tiếp lấy lời khai. Long Tý thừa nhận mua động vật từ một người lạ rồi để vào cốp xe. Quá trình lấy lời khai, hắn rất hợp tác và ngoan ngoãn ký vào biên bản. Thế nhưng, khi Hạt Kiểm lâm chuẩn bị xử phạt thì bất ngờ, hắn gửi văn bản giải trình, chối rằng số động vật ấy do thằng đàn em lén để lên xe, hắn không biết và không liên quan. Quá trình đối chất, Long Tý đã tinh quái chỉ ra một điểm sơ hở trong biên bản lấy lời khai của Định khiến lực lượng Kiểm lâm bật ngửa:
- Biên bản của các ông có ba tờ với bốn mặt có chữ viết, chỉ có tờ cuối là có chữ ký xác nhận của tôi. Nhưng tờ cuối lại ghi: “Tôi cam đoan những lời khai trên đây là đúng sự thật, nếu sai, tôi xin chịu trách nhiệm trước pháp luật.” Không hề có nội dung về việc tôi thừa nhận đã chở thú rừng. Trong khi các tờ khai khác thể hiện nội dung đó lại không có chữ ký của tôi. Nên biên bản này không có giá trị pháp lý trong việc chứng minh hành vi vi phạm.
Lý lẽ hắn đưa ra là có cơ sở. Cộng với việc, thằng đàn em nhận tội và xe không do hắn trực tiếp điều khiển tại thời điểm phát hiện nên mặc nhiên thoát lưới. Định phải làm giải trình kèm kiểm điểm. Năm ấy, anh tuột mất mọi danh hiệu thi đua, mất luôn cơ hội được bổ nhiệm chức vụ, vợ chồng cũng lục đục, rạn nứt nhiều hơn. Giờ đây, Định gặp lại “cố nhân” trong một tâm thế khác. Với kinh nghiệm trận mạc sau chừng ấy năm, anh thận trọng nhưng vẫn đầy tự tin sẽ túm cổ được hắn lần này. Anh còn háo hức thử xem, hắn còn giở được mánh khóe gì hòng lọt lưới pháp luật như lần trước. Món nợ đã vay, anh quyết bắt hắn phải trả cả vốn lẫn lãi một cách không khoan nhượng.
Thế nhưng, Long Tý không còn là hắn của năm năm về trước. Trước mắt Định bây giờ là một kẻ sa cơ lỡ vận đến thảm thương. Một gã trung niên gầy gò, co quắp, xám xịt, với khuôn mặt nham nhở những vết thời gian, lún phún những chấm đồi mồi dưới một mái đầu đã bạc quá nửa. Đôi mắt hắn đờ đẫn, chậm chạp nhìn Định, khác với đôi mắt sâu hoắm, đảo điên năm nào.
- Tôi nhớ rồi - Hắn chậm rãi - Chuyện cũ… mong anh…
Định không đáp, liếc qua bản tự khai của hắn. Nét chữ xiên xẹo, méo mó đến rối cả mắt. Vậy cũng làm được giám đốc doanh nghiệp, tài thật. Sau cùng, Định cũng nắm được nội dung sự việc. Theo lời khai, sáng sớm hôm qua, hắn ra bờ suối rửa mặt, thấy một bao lác có chứa mấy con rùa được giấu trong bụi cây, bèn đem lên xe chở về thị trấn, không ngờ bị phát hiện. Đen cho hắn, trong số ấy, có ba con Rùa vàng là loài nguy cấp, quý hiếm, ưu tiên bảo vệ. Mọi hành vi xâm hại đến loài này đều sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Ông bà nói chẳng sai, đi đêm lắm có ngày gặp ma là thế.
- Ông đang kể chuyện cổ tích cho đám con nít nghe đó à? Rùa quý hiếm ở đâu cho ông nhặt hay thế?
Định nghiêm giọng. Hắn cúi gằm xuống bàn, không đáp. Trong bản tự khai, hắn có nhắc đến một cái tên khiến Định chú ý.
- Ông khai, chiều ngày hai mươi sáu, ông đến bản để xin việc làm, có ngủ lại nhà của một người phụ nữ tên là Y Thơm. Đề nghị ông cho biết rõ, bà Y Thơm này sinh năm bao nhiêu? Nghề nghiệp? Có quan hệ gì với ông? Họ hàng hay như thế nào?
Sau thoáng im lặng, Long Tý cố rặn từng từ như bị ai đó nhét sỏi trong họng, đáp:
- Y Thơm…hình như…sinh năm hai ngàn thì phải…tôi…không có quan hệ họ hàng gì cả…
Định trố mắt.
- Ồ! Mới có mười bảy tuổi. Thế bố mẹ nó tên gì? Quan hệ gì với ông?
Long Tý ngập ngừng, chưa biết đáp thế nào thì anh Hữu ghé sát tai Định. Con bé Y Thơm ấy mồ côi cha mẹ, không còn người thân nào cả. Nó sống ở cái chòi canh rẫy ngay đầu con đường vào bản, với một đứa con còn nhỏ. Định ngỡ ngàng, quay lại nhìn Long Tý, mỉa mai.
- Quả không hổ danh Long Tý phong lưu đa tình. Tính ra, ông lớn hơn cha tôi cả chục tuổi đấy. Vậy mà còn đi cặp với đứa con gái bằng tuổi cháu mình.
Gã đàn ông tiếp tục cúi gằm mặt xuống bàn, khẩn khoản nhận hết mọi tội trạng về mình, còn Y Thơm không liên quan gì cả. Định như mở cờ trong bụng. Cô gái Y Thơm này rõ ràng là điểm yếu của hắn. Nếu không, sao hắn phải ra sức bảo vệ cô ta. Nhất định phải khai thác bằng được. Chắc chắn sẽ có kết quả bất ngờ. Với lý do cần phải đối chất với lời khai, Định yêu cầu hắn phải gọi điện cho cô gái đến Trạm làm việc. Dù Long Tý cố sức thanh minh nhưng Định không chút mảy may.
- Hoặc là ông gọi! Hoặc là chúng tôi cùng Công an xã đến triệu cô ta lên làm việc!
Đôi mắt mờ đục của gã đàn ông hằn lên vẻ bất lực. Y Thơm có mặt ngay sau đó không lâu. Khi cô gái xuất hiện trước cửa, Định chết lặng không dám tin vào mắt mình. Cô gái ấy có đôi mắt long lanh đến ma mị, như đôi mắt Định đã gặp trong giấc mơ.
4.
Y Thơm đẹp như một đóa hoa rừng mà ai cũng muốn hái, tựa những giọt mật thơm đang mùa ong rời tổ. Trong chiếc váy thổ cẩm ôm sát cơ thể, thân hình căng đầy của người thiếu nữ miền sơn cước hiện ra mồn một, lay động mọi giác quan của người đối diện. Khuôn mặt bầu bĩnh và tròn đầy, đỏ ửng với những nét tàn nhang chấm phá. Một vẻ đẹp hoàn toàn khác xa với tiêu chuẩn thẩm mỹ thịnh hành ở các cô gái đồng bằng, phố thị.
Tiếc thay! Đóa hoa rừng xinh xắn ấy lại bị ngắt khỏi cành khi đang còn phơi phới tuổi xuân. Bởi một kẻ chẳng ra gì.
Định tặc lưỡi. Thời gian không còn nhiều, Định lấy giấy bút để vào việc nhưng đôi mắt của Y Thơm khiến anh chẳng thể bắt đầu. Dưới hàng lông mày sắc đậm là hai con ngươi đen láy, ướt át như lớp sương mờ quấn quanh đỉnh Giăng Màn, khi ẩn khi hiện. Định không dám nhìn vào. Cả một khoảng không u huyền khủng khiếp đến vô định nằm trong đó. Tựa như một hố đen bí ẩn của vũ trụ, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ kể cả ánh sáng nếu đen đủi đến gần tới nó.
Định rùng mình. Phi ra cửa.
Lâu lắm rồi anh mới hút thuốc trở lại. Chính xác là từ khi Quỳnh mang bầu thằng Bo. Mới đầu bỏ chưa quen, anh vẫn lén vợ hút trộm cho đỡ thèm. Thế nhưng, phụ nữ mang bầu lại rất nhạy với mùi thuốc lá. Quỳnh bắt được anh đang ngồi thu lu sau nhà.
“Bằng tuổi anh, người ta đã chức này, chức nọ, xây nhà, sắm xe cho vợ con nở mày nở mặt. Anh không làm được như người ta thì em cũng không dám đòi hỏi, nhưng anh không thể vì mẹ con em mà bỏ điếu thuốc đi được à?”
Từng lời khó chịu trong cơn ốm nghén của Quỳnh như lưỡi dao cứa nát cõi lòng của Định. Dù anh biết, Quỳnh không phải là người ác tâm. Chỉ là những nhọc nhằn cơm áo đã khiến Quỳnh đặt kỳ vọng nơi anh rất nhiều. Nhiều đến nghẹt thở. Nhưng sự lận đận trong đường công danh khiến cho kỳ vọng ấy vỡ vụn. Anh nhận ra, trong mắt vợ, mình chỉ là kẻ thất bại không hơn không kém. Từ đó, Định bỏ thuốc hẳn. Nhưng gia đình với anh khi ấy chẳng còn là mái ấm đi về. Có chăng chỉ là những trách nhiệm được níu giữ mỏng manh bởi đứa con sắp chào đời. Cho đến hôm nay, trước những sự trùng hợp kỳ lạ bày ra trước mắt, Định thấy cần một điếu thuốc để tỉnh táo trở lại.
Y Thơm vẫn lặng lẽ ngồi yên, những ngón tay đan chéo vào nhau cố che đi nỗi lo lắng chập chờn chẳng thể kiểm soát được. Cô vẫn chưa thành niên. Muốn lấy lời khai phải có người giám hộ[2]. Nhưng sẽ mất thời gian, trong lúc chờ thủ tục, Long Tý có thể hướng con bé khai không đúng sự thật. Đồng thời, đây chỉ mới là giai đoạn “tiền tố tụng”, mục đích chỉ để ghi nhận bước đầu nội dung sự việc, đối tượng, tang vật, phương tiện vi phạm, có hay không có hành vi phạm tội.
Định không còn là anh Kiểm lâm ngây ngô ngày nào. Anh nắm rõ từng quy định trong lòng bàn tay và thừa sức để lách qua những kẽ hở pháp lý hiện tại nhằm đạt được mục đích mà không bị phạm luật. Điếu thuốc tắt ngấm cũng là lúc, Định thoát khỏi lớp sương mù hư ảo nhuốm màu Liêu Trai khi đặt chân đến chốn biên viễn xa xôi này. Quay trở lại bàn làm việc, Định hít một hơi, đưa ánh mắt về phía Y Thơm, đúng lúc cô gái cũng ngước lên nhìn anh. Đôi mắt long lanh, ma mị giống hệt trong giấc mơ. Không thể chệch đi đâu được. Nhưng khác với cơn mộng mị, đôi mắt ấy không thể khiến Định tan chảy thành cát.
- Ông Long nói rằng, các giấy tờ tùy thân đang để chỗ cháu nên các chú phải nhờ cháu đem lên giúp, tiện có mấy câu hỏi, chú có thể hỏi cháu được không? Đây chỉ là nắm thông tin từ quần chúng nhân dân thôi, cháu cứ thoải mái nhé.
Y Thơm khẽ gật đầu.
- Cháu hiện đang ở đâu? Cùng với ai?
- Dạ cán bộ…cháu ở chòi canh rẫy, với…con trai cháu…
- Cháu có con rồi à? Mấy tuổi rồi?
- Dạ, ba tuổi…
Định cau mày, nhìn sang Hữu. Cả hai đều hiểu ý nhau. Y Thơm đã mang thai khi chỉ mới mười bốn tuổi. Nếu đúng là con của Long Tý, thì hắn đã giao cấu với trẻ em dưới mười sáu tuổi, lại còn làm có thai, cộng thêm tội vận chuyển động vật quý hiếm thì phen này, hắn sẽ phải lĩnh án khá nặng.
“Đồ khốn ! Năm đó, mày khiến tao khốn đốn đủ đường, từ mất Chiến sỹ thi đua cấp tỉnh đến mất cơ hội bổ nhiệm chức vụ sau ngần ấy năm phấn đấu. Giờ mày còn hại đời con bé chỉ đáng tuổi cháu mày. Súc sinh ! Tao phải cho mày chết rũ trong tù mới thôi !”
Những ý nghĩ sân hận bừng lên, ngự trị cả tâm trí khiến Định chỉ muốn lao vào bóp chết tên cầm thú. Dẫu vậy, anh vẫn giữ được sắc mặt bình tĩnh, khôn khéo tỏ ra cảm thông rồi chậm rãi dò hỏi.
- Vất vả quá! Cháu còn nhỏ vậy đã phải nuôi con. Vậy, …cha của thằng bé là ai?
Cạnh đó, chiếc điện thoại đã mở ứng dụng ghi âm. Đồng hồ vẫn đang nhảy số. Y Thơm run rẩy, toàn thân co rúm như người bị động kinh. Sau cơn bấn loạn, cô òa khóc nức nở. Nước mắt của cô gái tội nghiệp xuyên qua những kẽ tay thon thả, ướt đẫm. Định vẫn không biến sắc. Đó là phản ứng tâm lý mà anh mong chờ. Y Thơm đang hồi tưởng lại một ký ức khủng khiếp nào đó. Chỉ cần thêm chút tác động, tuyến phòng thủ cuối cùng sẽ sụp đổ, cô gái sẽ không còn kiểm soát được cảm xúc mà thốt ra sự thật.
“Thời cơ đến rồi…” - Mắt Định như sáng rực lên.
Đúng lúc ấy, một cuộc gọi đến khiến ứng dụng ghi âm bị tạm dừng, đồng thời làm gián đoạn những toan tính của Định. Vớ lấy chiếc điện thoại, anh cau có lao ra ngoài.
- Anh ơi…thằng Bo…sốt cao quá…
- Thằng Bo sốt thì em không biết cho con uống thuốc à? Không biết cách đưa con đi khám à? Anh không có ở nhà, em phải chủ động tìm cách đã chứ? Em làm mẹ gì lạ vậy?
- Em…
- Sao em cứ phải làm khó anh đủ đường như thế? Anh đang ở biên giới! Biên giới em có hiểu không? Cách nhà mình ngót cả trăm cây số, em biết không Quỳnh? Anh mọc đâu ra cánh để bay về đây? Để làm vừa lòng em đây hả Quỳnh?
Tiếng Định vang cả Trạm. Đã lâu rồi, anh mới nặng lời như thế. Đáp lại, không phải những lời đôi co như mọi ngày mà chỉ có những tiếng khóc ấm ức của Quỳnh trước khi cúp máy.
Định cố trấn tĩnh trở lại. Trong một ngày, anh nghe được tiếng khóc của hai người phụ nữ. Một người xa lạ ngỡ chưa từng tồn tại, một người đã đầu gối tay ấp với mình bao năm. Trong giây phút ấy, anh bàng hoàng nhận ra, mình trở nên vô cảm tự bao giờ. Điều gì đã khiến tim anh sỏi đá đến như thế? Sự vô tâm của người thân hay sự tráo trở của người đời? Không! Không ai có thể lấy đi sự lương thiện trong mỗi người trừ khi chính bản thân họ cho phép. Mọi khổ đau trong đời thường bắt đầu từ việc, người ta phản ứng thái quá với “những điều không như ý”, rồi vội vã đặt tên cho nó là “nỗi đau”. Có người dũng cảm đối diện để chữa lành, có người hèn nhát mà trốn chạy, lại có người thích gặm nhấm đến hết cuộc đời bằng sự ích kỷ và lòng thù hận.
Định nhớ lại khung cảnh trong giấc mơ, khi mình dũng cảm đối diện với đôi mắt ma mị. Dù chỉ là hư ảo, nhưng anh vẫn cảm nhận rất rõ, từng lớp, từng lớp xương thịt trong anh tan ra, hóa thành những hạt cát trước khi tan biến vào hư vô. Nhẹ nhõm và thanh thản.
5.
Vài nóc nhà trong bản đã lên khói. Chiều biên cương. Buồn bã và vô định. Như chính cõi lòng của Y Thơm lúc này. Khi những giọt lệ đã cạn khô nơi khoé mắt, cô quyết định kể lại hết mọi chuyện. Hay đúng hơn, về ký ức kinh hoàng mà cô đã mong nó ngủ yên trong một góc vụn vỡ của mình. Năm ấy, khi con quái vật đâm vào người cô, nó sục sạo khắp mọi mạch máu khiến cô đau rát đến tê dại. Sau khi say mồi, con quái vật bỏ đi, để lại cô gái đã bị xé nát thành từng mảnh. Nhưng nó không buông tha cô. Khi bóng đêm ngự trị, con ác quỷ lại hiện về, ngấu nghiến cô ngày này qua tháng khác. Cho đến hôm nay. Nó lại xuất hiện, nhe nanh liếm vuốt, nhưng không phải trong giấc mơ mà đến từ câu hỏi của một người xa lạ, cô vô tình chạm mặt ở nương ngô ban sáng. Bất giác, Y Thơm đặt tay lên bụng, có thứ gì đó cứ nhảy nhót không thôi.
“Trong quá trình làm việc, ông Đinh Long đã có biểu hiện ăn năn hối lỗi, tích cực cung cấp thông tin cho cơ quan chức năng điều tra, xử lý vụ việc. Ông Long hiện tuổi cao, sức khỏe yếu, lại không có người thân ở bên chăm sóc…”
Long Tý tròn xoe mắt trước những gì vừa nghe. Hắn không thể ngờ, Định lại đưa những tình tiết có lợi cho mình vào biên bản.
- Ông ngạc nhiên lắm phải không? - Định ngừng lại - Tôi làm vậy không phải vì ông đâu. Mà vì Y Thơm.
- Tôi hiểu! - Long Tý đáp - Ăn của rừng, rưng rưng nước mắt. Khi bước chân đến đây, tôi cũng biết mình đến lúc phải trả lại cho đời những món nợ đã vay. Thứ khiến tôi lo lắng nhất là Y Thơm. Ngày tháng sau này, không biết con bé sẽ sống thế nào.
Hắn thở dài.
- Tôi sinh năm Canh Tý (1960) mang mệnh Thổ, cụ thể là Bích Thượng Thổ, hay còn gọi là đất tò vò, loại đất nằm trên tường, rất tốt về phong thủy. Theo dân gian, Bích Thượng Thổ là loại đất có thể tạo ra vàng, vì vậy, Canh Tý còn mang ý nghĩa là “chuột vàng”. Thế nên khi bước chân vào giới làm ăn, tôi tự đặt cho mình cái biệt danh “Long Tý” như anh đã biết. Nói không phải mê tín, cái biệt danh ấy mang đến cho tôi nhiều thuận lợi, hanh thông trong đường làm ăn. Tiền bạc thời ấy cứ tuôn về không biết bao nhiêu mà kể…
- Bằng việc phá rừng lấy gỗ và rút ruột công trình xây dựng?
Long Tý cười trừ. Không đáp.
Dòng hồi ức đưa gã đàn ông trở về những năm tháng còn làm vương làm tướng trên mảnh đất sơn cước. Lúc ấy, người ta nói rằng, đời thằng Long Tý thứ gì cũng biết nhưng chỉ có ba thứ không biết, hay đúng hơn là chả muốn biết. Đó là không biết mình hạ xuống bao nhiêu cây gỗ, rút ruột bao nhiêu công trình và ăn nằm với bao nhiêu đàn bà. Với sự giàu có của mình, hắn cưới được cô vợ đẹp nhất vùng, rồi sinh cho hắn hai đứa con trai khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Một kẻ hút máu rừng chẳng thấy tanh, lại chuyên bòn rút công trình như hắn lại có cuộc đời viên mãn, vợ đẹp, con ngoan, xe hơi, nhà lầu.
Thế rồi, chuyện làm ăn không được suôn sẻ. Xe gỗ thường xuyên bị bắt. Việc rút ruột công trình cũng bị phanh phui. Lão thầy bói bảo hắn phải có thêm nhiều con để phúc khí gia đạo dồi dào mới có thể chấn hưng trí đạo. Nhưng lạ thay, vợ hắn chẳng thể có thai được nữa. Bất chấp luân lý, hắn tìm mọi cách có con với những người đàn bà khác, nhiều đến nỗi, chẳng thể nhớ được bao nhiêu người đã qua tay.
- Rồi sau đó?
- Tôi đi khám. Chua xót thay! Bác sĩ kết luận, tôi bị vô sinh !
- Vậy nghĩa là…
- Hai đứa con trai không phải của tôi.
Long Tý về nhà định làm cho ra lẽ với vợ. Nhưng cô vợ đã ôm hai đứa con cùng tiền vàng trong két bỏ đi từ bao giờ. Sau này mới biết, cô ta đã cùng gã tình nhân, cũng chính là cha ruột của hai đứa con định cư ở Đức. Vậy là bao năm, hắn chỉ là con sáo nâu nuôi con tu hú. Long Tý suy sụp từ đó, ngập trong rượu chè, cờ bạc, gái gú, chả thiết làm ăn, của nả cũng cạn hết, rồi thân tàn ma dại như bây giờ. Một chiều mưa tầm tã, Long Tý vật vờ đến bên vực đá, toan kết thúc cuộc đời cay đắng. Nhưng một vệt máu đỏ chạy dài đã khiến hắn ngừng lại…
- Ông tìm thấy Y Thơm với cái bụng bầu đang thoi thóp phải không?
Long Tý sửng sốt. Định cầm tờ biên bản đặt trước mặt của hắn, nhưng không còn nghiêm giọng như trước:
- Y Thơm cho tôi biết cả rồi. Nó bị bọn đi rừng hãm hiếp rồi mang thai. Nếu không phải vì ông cứu Y Thơm và chăm sóc tử tế cho hai mẹ con nó, tôi sẽ không đưa những tình tiết có lợi cho ông vào biên bản đâu. Việc ông vận chuyển ba con rùa quý hiếm đã có dấu hiệu tội phạm nên chúng tôi sẽ phải khởi tố vụ án và chuyển hồ sơ cho Công an. Khả năng cao, ông sẽ bị khởi tố bị can, truy tố và xét xử trước tòa.
Vừa nói, Định vừa cố trấn an rằng với tính chất của vụ việc, cùng những tình tiết giảm nhẹ thể hiện trong biên bản, Tòa án sẽ xử khoan hồng, thậm chí có thể cho hưởng án treo. Nhưng với một điều kiện mà Định đưa ra:
- Tôi buộc lòng phải nói điều này. Y Thơm có tình cảm với ông, nhưng đó là thứ tình cảm của lòng biết ơn chứ không hẳn là tình yêu nam nữ. Con bé mới mười bảy tuổi, dù đã có một đứa con nhưng nó còn trẻ lại xinh xắn, sẽ còn cơ hội tìm được người tử tế yêu thương, chăm sóc và xây dựng hạnh phúc. Dù ông đối xử rất tốt với con bé, nhưng thực sự ở bên ông, con bé sẽ không có tương lai…
- Tôi hiểu ý anh!
Long Tý ngắt lời. Không chút lưỡng lự, hắn đồng ý với yêu cầu của Định. Các biên bản nhanh chóng được hoàn tất. Không phạm sai lầm như trước, Định kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ gần mười phút rồi mới cho hắn về. Y Thơm đã chờ sẵn ngoài cửa. Hai chiếc bóng xiêu vẹo mất dạng ngay sau đó.
Trời đã sẩm tối, chiếc xe bán tải lại lầm lũi trở về. Ngả đầu lên ghế, Định mệt nhoài, uể oải nhắn cậu Nhân tạt xe qua cửa khẩu, anh muốn mua ít bánh, sữa cho thằng Bo và mua gì đó cho Quỳnh. Bất giác, Định chợt nhớ ra, ngày còn là thiếu nữ, khi những vết chân chim xấu xí còn chưa xuất hiện, vợ anh cũng đã từng có một đôi mắt long lanh rất đẹp.
N.A.T
(1) Cơm bồi - món ăn được làm từ là hạt ngô, lúa và có thêm cả sắn gạo.
(2) Người được UBND cấp xã hoặc Tòa án chỉ định thực hiện việc chăm sóc, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự,
