Game là những trò chơi điện tử trên các thiết bị thông minh có kết nối mạng, mang tính giải trí. Không ít học sinh đang chơi game một cách hăng say, mê mẩn dẫn đến tình trạng nghiện game. Nhiều học sinh nghiện game đến nỗi bỏ mặc mọi thứ xung quanh kể cả ăn uống, học tập, chỉ dính mắt vào màn hình máy tính, điện thoại. Lâu dần trở nên mất kiểm soát về mặt lý trí, thậm chí còn trở nên hư hỏng, thường xuyên sống trong ảo giác, xa rời cuộc sống thực.
Các bạn có biết tại sao học sinh lại chơi game nhiều như vậy không? Game có tính đa dạng và phong phú về thể loại nên nó đã cuốn hút, lôi kéo người chơi vào thế giới ảo ấy. Ngoài ra, các bạn học sinh vẫn chưa nâng cao ý thức, chưa làm chủ được bản thân, sẵn sàng bỏ cả buổi học chỉ để chơi một trò chơi mới cho đến khi thỏa mãn mới thôi. Một phần cũng do bạn bè rủ rê hoặc bố mẹ ít quan tâm đến việc học tập của con cái, chơi hay học thế nào cũng mặc kệ. Nhiều bậc phụ huynh mải mê kiếm tiền lo cho cuộc sống mà vô tình quên đi thời gian dành cho con.
Các trò chơi dân gian dần vắng bóng, không gian thích hợp và an toàn để trẻ em vui chơi mai một dần. Nỗi lo ngại từ việc bị bạn xấu rủ rê, nghiện hút, đua xe, bắt nạt, bạo lực, lừa đảo, bắt cóc,… khiến phụ huynh không yên tâm cho con ra ngoài chơi. Giải pháp tất yếu chính là ti vi và điện thoại. Mặt khác, áp lực kinh tế cũng khiến bố mẹ ông bà quá bận rộn, không gần gũi con cái. Bên cạnh đó, nhu cầu tiếp nhận nguồn tri thức khổng lồ từ không gian mạng khiến học sinh sử dụng điện thoại và máy tính từ rất sớm.
Game chỉ là một trò chơi được sáng tạo và thiết kế trong dòng chảy của thời đại công nghệ. Bản chất chỉ là một thú vui tiêu khiển, vốn dĩ nó không xấu nếu chúng ta biết kiềm chế, chơi với một thời gian hợp lý thì nó sẽ giúp chúng ta thư giãn, giải tỏa căng thẳng sau những thời gian học tập mệt mỏi. Nhưng nếu chúng ta nghiện game thì nó sẽ mang lại những hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Đầu tiên là sức khỏe thể chất và tinh thần của chính cá nhân người chơi. Nó làm chúng ta căng thẳng, mệt mỏi vì phải tập trung chơi các trò chơi trong thời gian dài, gây ra các căn bệnh về mắt như cận thị, loạn thị,… và các căn bệnh về thần kinh làm ảnh hưởng đến khả năng tư duy của học sinh. Đồng thời làm cho học sinh sao nhãng việc học tập, vì khi nghiện game thì đầu óc chỉ tập trung, mơ mộng đến các trò chơi điện tử. Vì vậy, việc nghiện trò chơi điện tử sẽ hủy hoại tương lai của chính mỗi người học sinh. Khi một gia đình có con cái nghiện game, những thành viên khác đều phải lo lắng, mệt mỏi, thậm chí là mâu thuẫn, gây tan vỡ hạnh phúc gia đình. Nền nếp ở nhà trường bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Xã hội cũng vì thế phải gánh chịu một áp lực vô hình không chỉ hiện tại mà còn ở tương lai. Đất nước sẽ như thế nào nếu thế hệ tiếp nối chỉ là những con bệnh nghiện game và lệ thuộc vào nó đến mức đánh mất cả chính mình? Ở mức độ trầm trọng hơn, nghiện game còn khiến người nghiện mắc bệnh tâm thần, thậm chí trở thành tội phạm, hoặc tham gia vào các hành vi vi phạm pháp luật. Đánh mất ranh giới giữa thiện và ác.
Nghiện game là một căn bệnh vô cùng nguy hiểm, vậy các bạn có biết làm thế nào để phòng tránh nó không? Trước hết chính bản thân chúng ta phải kiên quyết xem game chỉ là một trò chơi giải trí cho vui, không mê muội quá nhiều. Gia đình cũng như nhà trường cần quan tâm và có giải pháp kịp thời để ngăn chặn các thói quen xấu đó. Đồng thời các bậc phụ huynh cần quan tâm nhiều hơn đến việc học tập của con cái, cần dành nhiều thời gian hơn trong việc yêu thương và săn sóc con cái. Học sinh chúng ta có thể ra ngoài trời, dành thời gian để tìm chơi các môn thể thao như: bóng đá, bóng chuyền, cầu lông, cờ vua...; các trò chơi dân gian như: chơi chuyền, chơi ô ăn quan, hoặc chơi nhảy dây, bắn bi… Nơi mà một chút nắng, một chút gió, vài tiếng chim kêu, những bông hoa đang nở và tiếng cười của lũ bạn, trở thành ánh sáng làm mát tâm hồn mình. Chúng ta sẽ nói chuyện, cười đùa, biết nhìn vào mắt nhau để chân thành thấu hiểu. Biết nắm lấy tay nhau để bỏ qua những giận hờn. Sẽ không phải ngồi trước bàn phím, những bản nhạc vô hồn, và những hình thù chí chóe làm nhiệm vụ anh hùng trên game.
Tuổi học trò chỉ có một lần, thời gian trôi qua không thể lấy lại. Bản thân tôi bây giờ cũng là một học sinh, việc tôi sử dụng thời gian thế nào trong hôm nay chính là câu trả lời cho tương lai của tôi ngày mai. Bởi vậy tôi tin rằng, biết tránh xa game là biết quý sức khỏe, quý tương lai, quý cuộc sống của chính mình. Có ý thức trách nhiệm với bản thân mình, hiếu thảo với bố mẹ gia đình, kính yêu thầy cô, biết ơn mái trường và yêu thương cuộc sống.
Hãy tránh xa game để không mê muội quá nhiều vào nó. Vì tương lai của chúng ta, vì một cuộc sống thật, cảm nhận hạnh phúc thật sự. Một phép toán được giải ra sẽ cho ta niềm phấn khích mà không có trò game nào làm được. Một sự sảng khoái trọn vẹn trong tâm hồn. Một câu văn hay, một tình bạn đẹp, một lời nói tốt, sẽ khiến trái tim ra luôn đập rộn ràng những nhịp yêu thương.
Đ.T.B.K

