Bên thềm xuân
Nếu không phải năm nhuận, có lẽ giờ này Hoài đã trên đường về nhà. Bao giờ gần Tết, mẹ cũng gọi điện liên tục hỏi khi nào về để mẹ ra đón.
Mùa xuân của cha
Trên chuyến tàu từ ga Đồng Lê vào thành phố Hồ Chí Minh, sau Tết Nguyên đán năm ấy, hành khách hối hả, chen chúc trong những toa tàu chật ních người và hành lý. Những chuyến tàu ra thường thưa vắng, còn tàu đi vào thì lúc nào cũng đặc quánh hơi người, tiếng nói, mùi quần áo mới cũ lẫn lộn - mùi của những cuộc chia tay...
Mở một cánh cửa
Bức tường của quán cà phê trang trí bằng những cánh cửa sổ gỗ. Chúng được dán dính lên tường, cố định bởi xi măng và đinh. Chúng không bao giờ được mở ra.
Hội làng
Thằng nhỏ bỗng nhiên trở về vào đúng ngày mọi người tập trung ở cổng làng chờ xem người ta dựng bạt hội chợ. Xóm nhỏ bờ sông qua những ngày ủ ê mưa thối đất đã được đánh thức bởi không khí mùa xuân và sự xuất hiện của thằng nhỏ sau hai mươi năm trời lưu lạc.
LONG LANH MIỀN BIÊN VIỄN
Gió lạnh như những lưỡi dao róc từng nhát lên da thịt. Đêm tối mịt, chực chờ nuốt chửng chiếc xe đang lầm lũi trên con đường độc đạo tiến về vùng biên viễn. Mặc cho chiếc xe cứ xốc lên dằn xuống, Định vẫn chìm vào giấc ngủ ngon lành. Trong cơn mơ màng, anh thấy một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
...
GIÓ VỀ THUNG NGƠNG
Tân xốc lại túi khi vừa bước đặt chân đến cổng đá. Mới đó mà đã bốn năm kể từ ngày anh được điều động và bổ nhiệm làm trưởng công an một xã giáp biên giới này.
SÔNG KHÔNG CHẢY
Mẹ sinh năm Dần, lớn hơn cha một tuổi, người vừa phải, hai gò má cao có vài nốt tàn nhang, mắt sắc, cằm thon duyên dáng. Nhờ làn da trắng và khuôn mặt đẹp, trông mẹ trẻ hơn cha nhiều.
Con đường của Hạ
Ngày Hạ tới xóm Cây Xoài, trời ngập gió. Gió cuộn từng đợt, ào ạt, ngang tàng, ở quê người ta kêu là gió Nam cồ. Chỉ có gió với chị là quen, còn lại tất thảy đều xa lạ. Lạ nhứt là cái giọng bẳn hẳn, nặng nặng của bà chủ nhà trọ: “Một triệu đồng. Giá rẻ bèo cho nên đừng có trả. Tháng nào đóng tháng nấy,...
Mùi mắm cái
Đêm 1/1/2026, năm Ất Tỵ sắp qua, năm Bính Ngọ đang đến, bạn bè Cựu chiến binh thân thích gặp nhau vui Tết dương lịch. Cũng có mâm cao cỗ đầy, cùng hát hò và chuyện kỷ niệm về chiến trường rôm rả.
Cỏ xanh quê nhà
Ý định đó không phải mới đến từ bữa mợ quá mệt mỏi nên gắt gỏng lỡ miệng bảo cậu là gánh nặng của mợ, của cả xã hội này. Cũng không phải đến từ bữa anh con trai sau vài lần trì hoãn lý do vụn vặt nên không có thời gian về quê, những lời hứa lần lữa sau cùng được chốt hạ bằng ý nghĩ anh không...
