Chim sẻ bay về
Ôi bầy sẻ nâu,
Chúng nhớ người vãi thóc
Tâm hồn người như mây trôi
Tình người như gió thổi
Nụ cười người như đồng lúa vàng ươm
Năm nay,
Lại ngày giỗ mẹ
Chim sẻ không bay về
Tha nỗi nhớ qua sông...
Tiếng chèo mẹ vung; Con thuyền không số
Con thuyền không số
Đậu bên bờ Gianh
Đạn cày loang lổ
Nhức nhối đầu ghềnh…
Bao nhiêu số phận
Gắn với con thuyền?
Bao nhiêu máu đổ
Cho đời bình yên?
Sông tơi bời mà trôi…; Ngày dài
mà sông vẫn xanh thế
Quảng Trị bong gió Lào
mà em vẫn giòn thế
giọng ngọt như chè quê
tô cháo canh ngày nắng
ớt đỏ như môi người
Ái Tử ngày nhớ mẹ
đường Chín tràn mây bay
Trong công viên Nhật lệ
Người xưa cảnh cũ còn đâu
Dòng sông cất giấu tình đầu nơi mô
Công viên một thoáng mộng mơ
Dã tràng xe cát lên bờ tìm nhau…
Em bé Đồng Hới; Em bé và biển cả
Em bé thủ thỉ kể
Về ước mơ bay xa
Muốn rời khỏi ngôi nhà
Một ngày không có biển
Sóng vỗ về lưu luyến
Biển sẽ mãi ở bên
Gửi con sóng dịu êm
Nằm trong trái tim nhỏ.
Ông Giăng đi đâu
Vừa tròn trịa đấy
Cứ hao khuyết dần
Trái bưởi ai gọt
Mỗi ngày bé hơn
Sau mưa
con chuồn ớt soi mình vào giọt nước
ngỡ tia nắng là vầng mặt trời ngái ngủ
ngọn cỏ đu đưa đu đưa
gió khoe điệu cười hoang dã
Cá nhỏ
này cá nhỏ da nâu trên sóng
có biết không biển thu hết gió rồi
biển kìm lấy đưa sóng về chặng cuối
ngược dòng cá nhỏ rơi rơi.
Kìa kìa; Gió kêu
Kìa kìa cái nắng cuối chiều
vạt cô von lại, vạt thiêu xác ngày
kìa kìa đọn gió lây rây
lọn mây lắt lẻo, lọn gày khói lam
Trôi ngược về anh
Đò… ơi…
lồng ngực em
hay cánh buồm
căng gió
trôi ngược về anh
nơi không chia nhánh cướp dòng
nơi bến bờ neo đậu hoàng hôn.
Dòng sông bên tôi; Hoàng hôn bên sông
Nửa chảy em hóa dại khờ
Để đôi mắt biếc bây giờ quầng sâu
Để làn môi thắm úa màu
Em miệt mài chảy
Qua cầu thế nhân
Áo cơm cái nợ trăm năm
Chồng con cái nợ làm thân gái lành
Em chảy qua thác qua ghềnh
Chảy qua giấc ngủ
Hóa thành chiêm bao
Em tất tưởi
Em nôn nao
Mải mê em chảy, vì sao chẳng dừng
