Sóng lòng dội mãi
Anh gặp lại cô, một dáng người nhỏ nhắn lẫn trong tốp người cắm cúi đi mải miết trên đường chiến dịch giữa rừng già. Đường rừng mịt mùng lên dốc xuống đèo. Những bác trung niên áo nâu nón lá quảy đôi bồ, những cô gái áo đen áo nâu, đáy bồ lăn lóc đôi dép cao su và bọc ni lông quần áo, đoàn người lầm lụi trong làn bụi đỏ.
Thêm một bóng râm
Sớm ra, có người hỏi vọng vô nhà khi bắt gặp mạ đang quét lá giữa sân. Câu hỏi như mọi khi bởi thắc mắc của người ta về loài hoa lạ mà cả làng này hầu như chưa thấy bao giờ. Thực ra, cây cũng không hẳn hiếm lạ chi, chỉ là người quê mình chưa bao giờ thấy, cái gì chưa thấy chưa biết thường được hỏi dồn...
Lòng người giữa chiến tranh
Ở Trường Sơn mười mấy ngày, chúng tôi mới thật sự thấm thía với “mưa nguồn”. Trời đất như giận dỗi, từng cơn mưa xối xả trút xuống ngày đêm không dứt. Nước từ trên cao đổ xuống, ào ạt nuốt chửng mọi dấu chân, biến những lối mòn thành những dòng thác bùn lầy trơn trượt. Cây rừng rũ rượi, vòm lá sũng nước.
Càng về cuối đợt khảo sát,...
Chuyến du lịch của trái tim
Lòng tốt đôi khi không ngăn được cái chết, đó là sự thật nghiệt ngã nhất mà Nam phải đối mặt. Nhưng cũng chính vào giây phút đó, anh nhận ra một điều sâu sắc hơn: Lòng tốt làm cho sự sống trở nên đáng giá hơn bao giờ hết. Anh hiến máu không phải để cứu các bệnh nhân khỏi cái chết vì đó là điều không thể, mà...
Chuyện tình bên dòng sông Long Đại
Đêm đã khuya. Ánh trăng mờ ảo chênh chếch bên hè. Tiếng côn trùng đã đắm chìm vào bóng đêm. Không gian thanh vắng lạ thường. Tôi thao thức không tài nào chợp mắt. Tôi nhớ Thắm. Đã lâu nay, từ khi tôi về trại điều dưỡng thương binh, tôi không còn viết thư cho Thắm và cũng không nhận được thư từ hay tin tức gì của cô ấy....
Dây cháy chậm
Sáng hôm ấy, lúc đang đi công tác ở một nơi rất xa nhà, điện thoại tôi rung lên báo có tin nhắn mới. Tin được gửi từ một số máy lạ nên thoạt đầu tôi định xóa đi ngay.
Cúi đầu dưới mái hiên
Từ lúc trăng treo ngọn cau tới khi đám mây mù bao phủ, bầu trời chỉ còn một quầng sáng mờ mờ, má vẫn ngồi đung đưa ở chiếc xích đu sát tường bên hông nhà. Phúc hai lần nhắc má vào ngủ, ngồi chi khuya muỗi cắn, lỡ sốt xuất huyết lại khổ. Má ậm ừ cho qua chuyện. Tiếng thở dài chảy trôi cả đêm. Chắc má còn...
Ngày gặp lại
Thắng dụi tàn thuốc xuống nền gạch, bàn tay hơi run. Anh nhìn xa xăm, nơi khoảng nắng đang chảy dài qua hiên nhà, như thể chỉ cần bước thêm một bước nữa là chạm vào quá khứ mà anh đã trốn tránh suốt nửa đời người.
Bốc hơi
Nàng biết, sẽ có tiếng xì xào. Mẹ nàng sẽ khổ đau. Anh chị nàng sẽ xấu hổ. Nhưng tại sao họ cứ luôn muốn sống thay những gì đáng lẽ ra chỉ thuộc về cuộc đời nàng nhỉ. Nàng vẫn học đại học, vẫn dành ba ngày để đến bệnh viện sinh con. Và chăm chút sinh linh ấy theo cách đã từng chăm sóc một bông hoa. Hát....
Thầy giáo trường làng
Từ cửa sổ lớp học nhìn ra xa có thể thấy một trảng cát dài bất tận. Vĩnh luôn nghĩ trảng cát ấy mênh mông như thể nỗi hoang mang vô định của mình, dài và hình như không biết đâu là kết thúc.
Ô cửa hướng Đông
“... Ít nhất phải có một cửa sổ hướng đông. Sáng ra, mở cửa một cái là nắng chạy ùa vào. Sáu giờ kém là phòng đã sáng choang lên. Ngay ở đó sẽ treo một giỏ cây, em thích cây thôi chứ không thích hoa. Cây gì thì chưa nghĩ ra, nói chung cứ cây lá nhỏ tí ti là em thích. Anh biết không, cái cửa sổ đầy...
