Giới thiệu
Tin tức
Sự kiện & Đối thoại
Sáng Tác
Nghệ thuật
Lý luận & Phê bìnhNgười & Đất quê hương
MultiMedia
Zalo

Bốn mươi năm vượt sóng gió và kỷ nguyên Tổ quốc bay lên

NGUYỄN HỮU QUÝ    12/02/2026    6
Tháng 1 năm 2026, vẫn chưa ngưng những ngày rét đậm, dải đất Quảng Trị ẩm ướt trong cái lạnh buôn buốt của mưa phùn gió bấc. Kiểu thời tiết đặc trưng và mặc nhiên là quá quen thuộc với mùa đông của vùng đất hẹp nhất đất nước này. Lâu nay, người ta vẫn hay dùng câu “Gió lào cát trắng” mà dường như chẳng mấy khi nói tới “Gió bấc mưa dầm” thường chiếm nửa thời gian trong một năm khi nói về sự khắc bạc của Quảng Trị.

Tôi bỗng nhớ, trong bài thơ Kết nạp Đảng trên quê mẹ, nhà thơ tài năng Chế Lan Viên ngậm ngùi: “Ôi gió Lào ơi! ngươi đừng thổi nữa/ Những ruộng đói mùa, những đồng đói cỏ/ Những đồi sim không đủ quả nuôi người/ Cuộc sống gian lao ít tiếng nói, tiếng cười…”. Thi sĩ Chế Lan Viên đi kháng chiến và được kết nạp Đảng vào năm 1949. Nghĩa là, mười chín năm sau cái dấu mốc lịch sử làm thay đổi vận mệnh dân tộc, khi “Mặt trời kia cờ Đảng giương cao” như Tố Hữu, nhà thơ trữ tình cách mạng đã ví von ngày Đảng ra đời. Nói thêm một chút về điều này, những người cộng sản Việt Nam không phải là lực lượng đầu tiên lãnh đạo nhân dân chống giặc Pháp xâm lược mà có giai đoạn vai trò ấy thuộc về các vị vua yêu nước mà tiêu biểu là Hàm Nghi và các sĩ phu ái quốc phong kiến. Bắt đầu từ phong trào Cần Vương và kết thúc là cuộc khởi nghĩa Yên Thế do Hoàng Hoa Thám chỉ huy. Các cuộc kháng chiến chống Pháp thiếu một lực lượng chính trị tiên phong, tiến bộ lãnh đạo và sự khủng hoảng về đường lối đấu tranh giải phóng đất nước là nguyên nhân chính của việc lớn không thành. Từ ngày 3 tháng 2 năm 1930, Đảng cộng sản Việt Nam chính thức đảm nhận sứ mệnh lãnh đạo nhân dân Việt Nam trong cuộc cách mạng dân tộc, dân chủ, nhân dân và sau đó là cuộc cách mạng xã hội xã hội chủ nghĩa đầy cam go và hiểm nguy khôn xiết. Những dấu mốc lịch sử vĩ đại đã được dựng lên để toả sáng muôn đời và không thể nói khác được đấy chính là bản lĩnh, khí phách, trí tuệ, năng lực của Đảng ta, nhân dân ta trong suốt 86 năm qua. Việt Nam là ai? Câu hỏi đó đã được trả lời bằng: Cách mạng tháng Tám năm 1945; Chín năm kháng chiến chống thực dân Pháp và chiến thắng Điện Biên Phủ 1954; Hai mươi mốt năm đánh Mỹ và Đại thắng mùa xuân 1975; Công cuộc dựng xây và bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1986, tính đến nay đã 40 năm tròn. Không thể nào quên, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ VI của Đảng cộng sản Việt Nam (tháng 12 năm 1986) được coi là bước ngoặt lớn khi mở ra công cuộc đổi mới toàn diện, giúp đất nước thoát khỏi khủng hoảng để chuyển mình mạnh mẽ trên mọi lĩnh vực. Những quyết sách táo bạo, lòng dũng cảm dám nhìn thẳng sự thật cũng như các kiểu “phá rào” từ cơ sở đã đưa Việt Nam từ một quốc gia nghèo đói, đến nỗi hạt muối hột gạo cũng không đủ ăn trở thành nền kinh tế tăng trưởng nhanh, hội nhập sâu rộng với thế giới. Thế đấy, câu chuyện thần kỳ mang tên Việt Nam đã là hiện thực vô cùng sống động. Nhưng có lẽ, ở điểm mốc này, vào mùa xuân 2026 tràn đầy hy vọng, đây là lúc chúng ta điềm tĩnh nhìn lại quá khứ để hình dung hết giai đoạn vượt sóng gió dữ dội giữa bão táp thời cuộc mà Đảng ta, nhân dân ta trải qua gian nan đến mức nào. Năm ấy, Việt Nam đối mặt khủng hoảng kinh tế - xã hội nghiêm trọng với lạm phát phi mã, thiếu lương thực trầm trọng, sản xuất đình đốn trì trệ, đời sống nhân dân vô cùng thiếu thốn khó khăn; quy mô nền kinh tế nước ta GDP chỉ khoảng chừng 8 tỉ USD, đứng thứ 9/10 khối ASEAN, chỉ xếp trên Myanmar; GDP bình quân đầu người khoảng 200 - 300 USD, thuộc vào nhóm nghèo nhất thế giới.

Vâng, từ Đại hội VI, Đảng đã thẳng thắn nhìn nhận sai lầm, chỉ rõ nguyên nhân và xác định phải đổi mới để cứu nguy đất nước. Dấu ấn lớn nhất của công cuộc đổi mới là đổi mới tư duy, trước hết là tư duy kinh tế: chuyển từ cơ chế kế hoạch hoá tập trung, bao cấp sang kinh tế thị trường có sự quản lý của nhà nước, coi trọng sản xuất hàng hoá và các thành phần kinh tế ngoài quốc doanh. Từ dấu mốc lịch sử này, bốn thập kỷ qua, Đảng đã liên tục phát triển, hoàn thiện và đẩy mạnh công cuộc đổi mới trên tất cả các lĩnh vực, trọng tâm là phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, công nghiệp hoá, hiện đại hoá, hội nhập quốc tế, xây dựng Đảng trong sạch vững mạnh, phát huy dân chủ và đại đoàn kết dân tộc, từng bước nâng cao vị thế Việt Nam trên trường quốc tế.

Bâng khuâng giã từ năm cũ, khi đặt chân lên thềm xuân mới, lòng ta hân hoan khi biết rằng dù phải chịu đựng mấy trận “siêu bão” và “đại hồng thuỷ”, năm 2025 kinh tế Việt Nam vẫn là điểm sáng trên thế giới.

Phải nói rằng 40 năm qua, từ cuộc đổi mới thứ nhất, Đảng ta, nhân dân ta đã vượt sóng gió một cách ngoạn mục. Những thành tựu, thành tích ấy không phải từ trên trời rơi xuống, không có ai mang đến cho ta mà chính là sự nỗ lực không ngừng của Đảng và nhân dân. Đấy là bản lĩnh, trí tuệ, sức mạnh của Đảng, của dân tộc. Với Đảng, vẫn có vài cá nhân khuyết điểm, sai lầm làm cho mỗi đảng viên chân chính và nhân dân ta xót xa đau lòng lắm nhưng phải tự tin xác quyết rằng những mảng tối ấy không thể nào che lấp được ánh sáng chan hoà từ đội ngũ tiên phong ưu tú của giai cấp công nhân và nhân dân lao động Việt Nam. Vang lên hai tiếng đảng viên ấm áp như là âm điệu không thể thiếu được trong cuộc sống vẫn còn rất nhiều bề bộn và hỗn tạp này. Ta vẫn tin, vẫn “Yêu biết mấy, những con người đi tới/ Hai cánh tay như hai cánh bay lên/ Ngực dám đón những phong ba dữ dội/ Chân đạp bùn không sợ các loài sên” (Thơ Tố Hữu). Cách mạng vẫn băng về phía trước trên con đường Đảng và Bác Hồ lựa chọn, không phải chỉ bắt đầu từ năm 1930 mà có lẽ phải được tính từ 1911, khi Người đi tìm hình của Nước, để khát vọng trở thành hiện thực hôm nay: “Giặc nước đuổi xong rồi. Trời xanh thành tiếng hát/ Điện theo trăng vào phòng ngủ công nhân/ Những kẻ quê mùa đã thành trí thức/ Tăm tối cần lao nay hoá những anh hùng/ Nước Việt Nam nghìn năm Đinh Lý Trần Lê/ Thành nước Việt nhân dân trong mát suối/ Mái rạ nghìn năm hồng thay sắc ngói/ Những đời thường cũng có bóng hoa che” (Thơ Chế Lan Viên). Và, từ mùa xuân này, Cách mạng Việt Nam vẫn tiếp tục tiến công mà sự khởi đầu đẹp đẽ chính là Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đã diễn ra tại Hà Nội, trái tim hồng của Tổ quốc từ ngày 19 đến 25 tháng 1 năm 2026. Có thể xem Đại hội XIV như một dấu mốc đánh dấu cuộc đổi mới của Đảng lần thứ hai. Đấy chính là sự khởi đầu cho một Kỷ nguyên mới - Kỷ nguyên Tổ quốc vươn mình, bay lên. Lại bồi hồi nhớ tới câu thơ thấm đẫm chất anh hùng ca và mang dự báo tương lai đất nước của nhà thơ chiến sĩ Lê Anh Xuân: “Ôi anh Giải phóng quân!/ Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhất/ Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân.” Đấy là dáng đứng Việt Nam của hôm qua và hôm nay, là đường bay Việt Nam trong rực rỡ mùa xuân đất nước. Mùa xuân dải đất cong cong hình chữ S nhìn ra biển cả bao la, không chỉ có đào mai và trăm hoa đua nở, có ánh nắng ấm áp chan hoà mà còn có Nguyên tiêu của thi ca: “Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên,/ Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên./ Yên ba thâm xứ đàm quân sự/ Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền” (Thơ Hồ Chí Minh). Sâu lắng quá: “Rằm xuân lồng lộng trăng soi/ Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân/ Giữa dòng bàn bạc việc quân/ Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền” (Xuân Thuỷ dịch). Người làm ra thi phẩm chan chứa phong vị cổ thi đó luôn khát mong dân ta “ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”; giữa cuộc trường chinh gian nan của dân tộc đã nghĩ tới ngày non sông được dựng xây “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”… Đất nước phải tiến lên phía trước, trong kỷ nguyên tăng tốc để đến năm 2045 trở thành quốc gia phát triển có thu nhập cao. Đúng như Tổng Bí thư Tô Lâm đã nêu rõ: “Câu hỏi lớn được đặt ra lúc này là chúng ta đã đủ thế và lực; đã đủ ý chí và quyết tâm để bước vào kỷ nguyên mới, kỷ nguyên vươn mình phát triển giàu mạnh của dân tộc hay chưa? Câu trả lời là: Đã đủ”.

Thời cơ lớn lao và thách thức không nhỏ đang chờ đợi dân tộc Việt Nam. Lúc này, nếu không biết tận dụng thời cơ để bứt phá, tăng tốc, tiến lên thì chắc chắn đất nước ta sẽ dẫm chân tại chỗ hoặc bi kịch hơn là bị tụt hậu. Đấy sẽ là tội lớn với con cháu mai sau. Không còn con đường nào khác, Đảng ta, nhân dân ta sẽ nỗ lực hết mình cho công cuộc đổi mới lần thứ hai này. Tôi nghĩ, đông đảo nhân dân vẫn giữ vững niềm tin yêu vẹn toàn với Đảng. Như lựa chọn lịch sử đúng đắn của dân tộc trong suốt 96 năm qua. Vẫn thế, “Đảng ta Mác - Lê nin vĩ đại/ Lại hồi sinh, trả lại cho ta/ Trời cao, đất rộng bao la/ Bát cơm, tấm áo, hương hoa, hồn người…” (Thơ Tố Hữu).

Đây, phía trước, những dấu mốc lịch sử đang chờ dân tộc bước tới. Năm 2030, Đảng tròn 100 năm lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Năm 2045, nước Việt Nam mới tròn thế kỷ. Đại hội Đảng lần thứ XIV mở ra “đại lộ” đi về tương lai. Không phải bằng những khái niệm trừu tượng, xa xôi mà bằng những sách lược, mục tiêu, kế hoạch, chương trình cụ thể đầy tính khoa học và cách mạng trên những thành tựu và bài học của quá khứ, đặc biệt là 40 năm đổi mới mà Đảng, nhân dân đã đi qua; nói chính xác hơn là đổi bằng mồ hôi, máu, nước mắt của chúng ta. Đó là: Xây dựng và hoàn thiện thể chế phù hợp để xác lập mô hình tăng trưởng mới, cơ cấu lại nền kinh tế, đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá, lấy khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số làm động lực chính. Nghiên cứu, áp dụng khung pháp lý chuyên biệt đáp ứng yêu cầu nền kinh tế số; nhất là công nghệ tài chính, tài sản số, trí tuệ nhân tạo, thương mại điện tử, các ngành công nghệ mới. Có cơ chế, chính sách đột phá, vượt trội để huy động và sử dụng hiệu quả nguồn lực phát triển các mô hình kinh tế mới như kinh tế số, kinh tế xanh, kinh tế tuần hoàn, các dự án trọng điểm, quy mô lớn…

Kỷ nguyên mới - Kỷ nguyên Tổ quốc vươn mình sẽ bắt đầu từ đây, mùa xuân của những khát vọng cao cả khi Đảng ta, dân tộc ta đã có tầm vóc lịch sử xứng đáng với sự hy sinh của nhiều thế hệ anh hùng, có tầm nhìn xa rộng đến mai sau, hội tụ được thế và lực trong kết nối truyền thống với hiện đại. Kỷ nguyên mới sẽ là kỷ nguyên viết hoa hai chữ Con Người. Tôi muốn được nói điều ấy bằng thi ca, như cách Tố Hữu từng viết rất hay rằng: “Có gì đẹp trên đời hơn thế/ Người yêu người, sống để yêu nhau/ Đảng cho ta trái tim giàu/ Thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà bay”. Vâng, tôi tin và hy vọng một chặng bay đầy thăng hoa của Tổ quốc từ mùa xuân này.

Cam Lộ, tháng 1 năm 2026

N.H.Q

}