Bưng bát cơm lên nhớ mẹ ngày xưa
đũa cả bắc ngang ký ức
cơm nhà ta nấu trong nồi đất
mẹ xới đầy cho con
đũa cả bắc ngang ký ức
cơm nhà ta nấu trong nồi đất
mẹ xới đầy cho con
NGÔ ĐỨC HÀNH
Ăn cơm niêu ở Vinh
Bưng bát cơm lên nhớ mẹ ngày xưa
đũa cả bắc ngang ký ức
cơm nhà ta nấu trong nồi đất
mẹ xới đầy cho con
Ngày xưa về trên bước chân lon ton
mẹ nấu cơm bằng rơm khô vàng óng
chim ngói sà xuống đồng
rô bưởi, rô ron đã biết tìm hạt thóc
Nâng bát cơm lên khói vun như muốn khóc
cơm niêu Vinh xưa giống cơm của làng
chỉ thiếu nửa con cá trích
mẹ gắp nhân từ giục con ăn đi
Ngồi bên em, anh chẳng nói gì
đũa cả xới thêm khói mới
anh nhớ lại bao điều ước lệ
nồi cơm này giống nồi Thạch Sanh
Em giục anh ăn
trìu mến như mẹ từng trìu mến
điều không ngờ mà như đã hẹn
ùa về từ xa xưa
