ngay trước cú nhảy vọt của con tắc kè đầu lửa
những đốm hoa mào gà nức nở
cái bóng của người vừa rời đi làm rơi ra thứ nỗi buồn chật chội
trước một ngày đầy nắng
HOÀNG THÚY
như thế này
ở trong bài thơ trước hình như ta có cái hộp
tất nhiên là nó rỗng với những ai không cần biết
một lá cây đã khô
một vuông gió
một hơi thở kéo dài trong bóng tối ngắn hạn
và cái tên dần dà bị quên lãng
cứ tin như thế đi
khi nhìn thật xa mà xem
một con đường chạy ra tới bìa rừng đổ nát
treo lơ lửng cái khăn choàng xanh màu trời mỏng lép
ta sẽ muốn thêm từng nét đen vào đám mây
thêm đàn chim xám đập cánh xì xèo bay ngược
trôi về đây một mùi ngọt lạnh đi sâu vào trong mũi
như một trái táo rụng
như trận mưa đổ xuống
…
như thế này
nói về cái hộp
những cái hộp nằm rất giống nhau
trên các gian hàng dự trữ được lấy bởi nhiều người
nhưng ta nhớ
trong một lần mất trí cái hộp của chính ta
như cơn mưa
và tờ thư, như thế này chỉ bằng
bàn tay
trước một ngày đầy nắng
tôi giấu mùi nhựa lá bạch đàn trong ngôi nhà như đào thêm hố nhỏ
dưới gốc cây
cho con cá đỏ ba đuôi không còn bơi qua buổi sáng
cứ một giấc mơ chết thì thêm một ngôi sao
sắp sửa sẽ thẳng hàng
nghĩa là, dòng nước cứ thế mà sống tiếp
như khi nắng um lên
gió thổi qua tháng bảy
tôi đã thấy chính mình bước vào cánh cửa & vĩnh viễn để lại
T ở đó
trong cái hộp vuông màu xanh rất rõ
bởi bức tranh bị phản chiếu trên tường
cách đó không xa
ngay trước cú nhảy vọt của con tắc kè đầu lửa
những đốm hoa mào gà nức nở
cái bóng của người vừa rời đi làm rơi ra thứ nỗi buồn chật chội
trước một ngày đầy nắng
H.T
