Trời quá xanh
Nắng quá trong
Tìm một hạt sương ta tìm một hạt
PHAN ĐÌNH TIẾN
Không đề I
Anh về pha một ấm trà
Đun mùa nam nắng để pha mưa
rào
Cuối trưa trổ giấc chiêm bao
Góc trời mọc nhánh nôn nao
khói đồng
Nụ cười héo một đoạn sông
Ngụm trà chát đắng cả dòng đục
sâu
Cỏ cây cũng biết thương nhau
Mà sao người cứ làm đau con
người
Lá thay mùa rụng đầy cươi
Người thay lòng lại tìm nơi
thay lòng
Tưởng ân tình hóa như không
Anh làm tấm ván qua sông cho người.
Rặng buồn
Một rặng buồn rũ theo ta mải miết
Trời quá xanh
Nắng quá trong
Tìm một hạt sương ta tìm một hạt
Ta tìm ta khô máu chặng đường
Nếu có thể trồng lên phố nắng
Nỗi buồn tỏa bóng
Những số phận làm tổ lời ru
Bình yên trên rặng buồn ca
hát
Nỗi buồn ta cổ thụ
Quả nước mắt trĩu cành
Ta trồng lên nghĩa địa
Rặng buồn rũ mềm những khối
hình cạnh sắc
Xanh rờn trên những nấm đất
Ngút ngát lên từng tiếng khóc
Bước chân ai nhè nhẹ tìm
nhau
Vươn tán buồn ta che dịu niềm
đau.
P.Đ.T
