Những ráng vàng lững thững vương qua mặt nước
Chiếc phao im lìm bất động
Ông ngồi đấy
Như pho tượng in vào nền trời xanh...
TRẦN ANH THÁI
Chiều chiều
Chiều chiều
Ông già ngồi câu bên bệ đá
Không thấy tiếng cá quẫy mặt hồ phẳng lặng
Lâu lâu chiếc cần giật giật
Rồi lại lặng thinh như cũ
Chiều chiều mặt trời kiên nhẫn lăn vòng chậm rãi
Những ráng vàng lững thững vương qua mặt nước
Chiếc phao im lìm bất động
Ông ngồi đấy
Như pho tượng in vào nền trời xanh...
Ngày nào cũng như ngày nào
Ông vác cần câu ra ngồi bệ đá
Thả vào yên lặng
gương mặt yên lặng
Những tia nắng cuối ngày mờ dần bên kia hàng cây
Chiều chiều những chiếc lá vàng rơi đầy quanh bệ đá
Không có tiếng động nào không gió về xào xạc
Chiều chiều mặt trời chậm chạp tắt dần
Ông thong thả đứng dậy thu lại cuộn dây câu đã cũ
Bóng tối phủ xuống mặt hồ không tiếng cá quẫy...
