Năm tháng xa quê đêm mơ tiếng ngoại
Tất tưởi tìm con khi ráng chiều mỡ gà
Và chiều nay
Ngoại không còn nữa ngồi bậc cửa
Nhổ sợi tóc xanh cuối cùng sót lại
Thắt thành chiếc thòng lọng
Cho con buộc cành tre đi bắt chuồn chuồn
NGUYỄN QUANG THIỀU
Tiếng gọi
Chuông điện thoại réo vang
Lúc ba giờ sáng
Tôi tỉnh giấc ra khỏi giường
Lần mò đi qua một thế giới đồ đạc
Thành phố câm lặng như tất cả
Đã bỏ đi từ đêm qua
Chỉ còn những đám mây khổng lồ
Bò trên những mái nhà cao tầng
Tôi mang cảm giác bị bỏ quên
Tất cả vội vã ra đi
Như bầy kiến tiên đoán cơn lụt lớn
Và không một ai nhớ
Để đánh thức tôi
Chuông điện thoại vẫn vang lên bền bỉ
Tôi nhấc ống nghe
Và từ đầu dây bên kia ở nơi nào xa lắc
Tôi lại nghe chính giọng nói của mình.
Về thăm ngoại
Con về thăm ngoại, ngoại ơi
Làng xưa chiều vắng, nắng trong mưa
Con đò gạt sóng về bên lở
Lưa thưa tu hú gọi cuối mùa
Con tuổi 25 nỗi nhớ vẫn lên mười
Đâu bóng ngoại chiều mưa xuống bến
Gọi đò, tiếng ngoại đục sang bên
Ngoại lọm cọm thăm con
Cái mối buộc khăn vuông giấu bao thứ lạ
Con mở ra vui suốt tuổi thơ mình
Chiều nay con về mưa thưa mái tóc
Năm tháng xa quê đêm mơ tiếng ngoại
Tất tưởi tìm con khi ráng chiều mỡ gà
Và chiều nay
Ngoại không còn nữa ngồi bậc cửa
Nhổ sợi tóc xanh cuối cùng sót lại
Thắt thành chiếc thòng lọng
Cho con buộc cành tre đi bắt chuồn chuồn
Mưa chiều nay như hoa cau rơi
Con đứng trước sân nhà con khóc
Thương đời ngoại với mấy hàng cau và một giàn trầu quế
Chân ngoại vui với chợ Tía, chợ Đình
Và đêm về
Ngoại thắp đèn dầu để đếm tiền xu
Mắt ngoại đã mờ đếm lần nào cũng lẫn
Suốt đêm ấy ngoại nằm không ngủ
Thương người mua đã trả thừa tiền
Chiều nay con về sao ngoại chẳng chờ con
Tay ngoại giấu sau lưng còng trái ổi
Bọc cau khô ngoại phơi vẫn treo trên gác bếp
Ngoại lo ngày con về… không đúng vụ cau tươi
Giờ ngoại đã yên nghỉ trên gò cao cuối làng lộng gió
Cuộc đời ngoại chỉ đi một đoạn đường ngắn ngủi
Nhưng máu xương người ở bao miền đất nước
Những cháu con đi đánh giặc không về
Đời ngoại như đời cau mọc thẳng
Chỉ sinh ra trái phúc cho người
N.Q.T
