Tôi như trăng mọc chỗ nào có em
Nợ nần chi buổi tròm trèm
Củ khoai vùi đất cũng thèm số dư
NGUYỄN HỮU QUÝ
Nhớ gì như nhớ ca dao
Sinh từ nguồn mạch ca dao
Tôi như trăng mọc chỗ nào có em
Nợ nần chi buổi tròm trèm
Củ khoai vùi đất cũng thèm số dư
Ca dao thực lại ảo hư
Cái đùa chấp chới cứ như đúng rồi
Trời trồng ngọn núi cho tôi
Mượn rằm nghiêng bóng xuống nơi em nằm
Thuyền neo vào ngọn lá răm
Lưng ong thì ngọt dấu đằm hoang vu
Cầm bằng níu buộc mùa thu
Để em thừa kế lời ru dập dềnh
Khổ mà, đời vốn chông chênh
Chồi non tự nảy ở miền chang chang
Ca dao là nước, là làng
Thương nhau mới thấu lửa vàng, đục trong
Tôi về mắc võng cửa sông
Thiu thiu bỗng gặp bóng hồng ngồi bên
Nửa đêm mưa sóng bắt đền
Ca dao cởi áo đắp lên đôi bờ…
Hồng
Đừng rơi nữa những giọt sương làm em buồn
hồng thơm đêm qua đêm nay còn thơm
hoa rụng vào giấc mơ của kẻ cô đơn
đang thơm mùi em
Những cánh hoa chẵn, những cánh hoa lẻ xếp trên bàn tay tảo tần
không thuộc về anh nhưng vẫn đầy yêu dấu trong anh
rung rung như những câu thơ
gọi tên hồng
Không thuộc về nhau nhưng ta thuộc về thơ
mùi hương của em, con chữ của anh tự tìm đến nhau
như đã được ủy nhiệm
anh tin thế khi những cánh hoa im lặng
cho hồng cất líu lo
Lại thêm một mùa đông đến
anh ngắm bàn tay chưa được nắm bao giờ
thầm bảo, hồng ơi đừng buồn nữa
có những giọt sương an ủi chúng mình rồi
Và mùa xuân về
gọi một chuyến ra khơi…
N.H.Q
