Nhìn chiếc gậy, bỗng từ sâu thẳm vọng
Thời gian mở đến mạch nguồn cuộc sống
Con nhận về từ dấu gậy đầu tiên…
NGUYỄN MINH KHIÊM
Chiếc gậy Bác Hồ
Chiếc gậy này Bác chống để lên non
Trên vạn trùng núi, Người thăm trận địa
Chiếc gậy này, bom cày, đạn xé
Cháo bẹ, rau măng, Bác vượt thác băng rừng.
Chiếc gậy này Bác dùng phơi áo
Chèo chống nước non qua trường kỳ kháng chiến
Hơn nửa thế kỷ
Mỗi lần nhắc đến
Lòng cháu con dâng nghẹn chẳng thành lời.
Kỷ vật đời người chỉ đơn giản vậy thôi
Dép lốp, áo sờn, một cây gậy nhỏ
Nhưng huyền thoại mở vào muôn thuở
Pho sử không lời, chiếc gậy! Thật giản đơn.
Hai mươi năm những người lính Trường Sơn
Mang gậy Bác vượt bom gầm, đạn xối
Chân lý Việt Nam, kẻ thù không hiểu nổi
Vũ khí tối tân thua chiếc gậy Bác Hồ.
Quá nửa đời người, được tới Thủ đô
Nhìn chiếc gậy, bỗng từ sâu thẳm vọng
Thời gian mở đến mạch nguồn cuộc sống
Con nhận về từ dấu gậy đầu tiên…
