Chúng nhớ mùi khói bay lên, con kịp làm bếp mới
Chái bếp mênh mông
Con úp mặt thổi
Hoa trong ánh lửa bao nhiêu đợi chờ
Hoa trong mỗi mái chèo bớt dần nghèo đói
Chái bếp đượm mùi
Sao mẹ lại rời con?
Hoa hồng và ra hoa màu môi đỏ
Mùa đông nhìn những cành hồng lá vàng vươn dài
hơn năm trước
Tháng mười một rét tìm về
Giấc ngủ dài thay đổi
Chúng ta thức dậy cùng giờ
Mở mắt nhìn mùa đông đi qua
Hạt cát cũng rét mướt
Anh đặt bàn chân của mình lên tựa như viết một
câu chuyện dài của biển
Vạn năm người đi tắm biển mùa đông
Em tháo dây giày
Nhổ một ngọn cải ra hoa
Ôi! Hoa của mẹ trồng đợi nắng
Tình yêu ngọt ngào thấm môi
Em xin kí tự sau cùng để viết cùng anh câu
chuyện trồng khoai mùa đông ít ngọn
Năm ấy nhà đông con
Rau mẹ trồng mất lá
Nhà bên đi tìm ban đêm xin từng lá rau về thay cơm trong mùa giáp hạt
Khi ta không còn đói
Môi hồng và xinh hơn
Anh đâu nhận ra chiếc vé xếp hàng nhận gạo
Những lời tỏ tình xưa
Nó ngọt ngào cho đến một ngày em trồng hoa hồng
và ra hoa màu môi đỏ
Đừng nói em quên từ mùa thu đến giờ
Nhưng hoa hồng biết nhận ra một cách dễ dàng
Em chấp nhận cắt cành già đi để mai nắng lên
chồi mới
Hoa trong ánh lửa bao nhiêu đợi chờ
Mẹ về với con đấy ư!
Ngồi bên nơi mẹ từng ngồi nhìn sóng
Gió lớn ngang đời
Tung bọt trắng xóa
Rễ đa trầy xước
Nhịp chèo miết cả mùa trăng
Tháng sáu
Gió Nam cồ con thương mẹ khóc
Lọn củi khô đếm từng cành
Gẫy giòn để dành nhóm lửa
Dáng khom ngôi nhà cũ mối vàng chân mây
Thu sắp về
Mưa thay nắng
Ngôi nhà cũ không còn
Chùm nhện già dời tổ
Chúng nhớ mùi khói bay lên, con kịp làm bếp mới
Chái bếp mênh mông
Con úp mặt thổi
Hoa trong ánh lửa bao nhiêu đợi chờ
Hoa trong mỗi mái chèo bớt dần nghèo đói
Chái bếp đượm mùi
Sao mẹ lại rời con?
T.T.H
