Ting ting! Điện thoại nhấp nháy. “Anh! Đến lúc này, em vẫn không tin mẹ con em được gặp lại anh! Cứ nghĩ mình đang mơ anh ạ. Bao nhiêu năm chia biệt, không ngờ cũng có ngày này …”. Trung lâng lâng, nét mặt giãn nở. Anh mỉm cười. Trời đất xui khiến thế nào, chuyến đi khảo sát để chuẩn bị cho việc xây dựng nhà máy chế biến nông sản cơ sở II lại run rủi cho anh gặp lại Dung, người đàn bà Trung từng đau đáu, nhớ thương có lúc khủng hoảng. Cuộc gặp gỡ khiến anh như đang mơ. Bất ngờ. Đột ngột. Từ sáng đến giờ, Trung cứ như trên mây, buồn vui lẫn lộn, thương hận đan xen. Những ái ố tưởng chìm trong dĩ vãng giờ như những thước phim mồn một trườn qua...
Loang loáng. Một luồng sáng dọi thẳng vào mặt. Trung giật mình. Chiếc xe tải ngược chiều ngay khúc cua khuỷu tay. Tay lái Trung loạng choạng. Tiếng còi xé màn đêm. Tiếng động cơ gầm rú. Âm thanh chát chúa. Một cuộc va chạm khủng khiếp… Lặng im, tất cả chìm trong màn đêm đen đặc.
Được tin báo, Thy như con thú trúng thương. Hốt hoảng. Đau đớn. Điên dại. Thy đến hiện trường thì người ta đã lôi được Trung từ trong ca bin ra, cả người mềm nhũn, máu chảy ra từ mũi, miệng và hai lỗ tai. Không tin được những gì đang hiển hiện trước mắt, Thy ôm chặt Trung thảng thốt: “Anh dậy đi! Mở mắt ra đi! Anh! Nhìn em này… Anh ơi…!” Mặc đá lổn nhổn dưới chân, mặc mưa phùn gió lạnh táp vào mặt. Thy cứ gọi chồng trong sự hoảng loạn. Một lúc, tay Thy lỏng dần, cả người Thy cũng mất hết trọng lượng, khuỵu xuống ngất xỉu.
Tỉnh lại. Nỗi đau như xé ruột gan. “Sao anh bỏ em mà đi như thế được chứ? Sao lại thế...?” Không thể thốt ra thành lời, từng ý nghĩ dội lên từ thẳm sâu, chất chứa bao nỗi niềm, bao ẩn ức đau đớn mà Thy chưa được tỏ bày. Thy quàng tay ôm lấy vùng ngực đang buốt nhói. Không nhúc nhích nổi, cô nằm im lìm, cả người nặng như tảng đá, dính bết xuống mặt đường lổn nhổn đá dăm, cách một quãng là xác của chồng đang chờ đưa về nhà làm tang lễ.
Nỗi đau mất chồng dày vò Thy. Còn có gì đáng sợ hơn mất đi người thân. Thy mặc áo xô trắng, túc trực bên quan tài của chồng. Qua một đêm, tóc Thy thêm nhiều sợi bạc. Sao ông trời bắt Thy cứ phải khóc thương, cứ phải là người chịu đựng mất mát, chia ly.
Con tạo khéo trêu ngươi. Thy nhớ lại cái ngày cô và chồng gặp nhau, rồi cưới, rồi sinh con, tất cả cứ như đã sắp định sẵn, và Thy cứ thế mà theo...
Ra trường, Thy cùng hai đứa bạn nộp đơn xin vào làm ở công ty chế biến nông lâm sản Mạnh Đạt. Cả ba cùng ngoéo tay nhau, bảo đứa nào trúng tuyển phải dành tháng lương đầu tiên khao cả nhóm. Buổi phỏng vấn do chính đích thân giám đốc, ông Mạnh, đứng ra thực hiện. Cuối buổi, ban giám đốc có bữa cơm thân mật cùng ba thí sinh tham dự phỏng vấn. Sau hôm đó, Thy được chọn.
Mãi sau này Thy mới biết, bữa cơm hôm ấy chính là buổi test cuối cùng. Giám đốc đánh giá mỗi người qua từng cử chỉ, cách ăn uống, thái độ đối đãi giao tiếp, để quyết định ai trong số ba người trúng tuyển.
Giữ đúng lời hứa, hôm nhận tháng lương đầu tiên, Thy hẹn cả nhóm, nhưng lúng túng không biết chọn quán nào thì hợp? Phải đàng hoàng chút, ấn tượng chút, để ghi dấu kỷ niệm chứ! Thảo luận, tranh cãi mãi, cuối cùng cả bọn quyết định theo đề xuất của Dung, đến quán “Điểm hẹn”, có cả ăn uống, cả cà phê nhạc sóng. Không ngờ, đó là “địa chỉ ruột” của Trung, con trai duy nhất của giám đốc. Ở đó, Thy và các bạn quen Trung. Hôm ấy, Thy khác biệt và nổi bật giữa đám đông. Khác Dung. Dung hiện đại, Thy cổ điển. Dung sôi nổi, Thy dịu dàng. Dung nói cười, Thy sâu lắng. Hôm đó, trái tim Thy rung lên khi Trung phiêu trong bài hát mà Thy rất thích... Và những hôm sau nữa, Thy mang hình ảnh chàng trai dong dỏng thư sinh với giọng hát truyền cảm đi vào giấc ngủ.
Rồi Thy và Trung thành một cặp, yêu và cưới nhau như một thứ duyên tiền định. Sinh con gái đầu mới bốn tuổi, Thy mang bầu thêm một bé trai... Tất cả, êm đềm như một giấc mơ. Giấc mơ của cô bé lọ lem trở thành hoàng hậu chỉ sau một đêm... Ai cũng mừng cho Thy, một cô gái mồ côi bố mẹ, không anh em ruột thịt, sống với bà ngoại quanh năm ruộng vườn giờ bỗng chốc may mắn trở thành con dâu của một gia đình bề thế.
Thy cũng đã có những tháng ngày hạnh phúc bên Trung. Đó là quãng thời gian sau cưới chưa đầy năm năm. Nó quá ít ỏi so với chuỗi ngày sầu khổ. Mà thật ra, trong năm năm đó, hạnh phúc có là thật? Hay chỉ là cái vỏ bọc khi mọi chuyện chưa vở lở? Lâu rồi, Thy không muốn nghĩ, không muốn nhớ. Thy có ít kỷ niệm hạnh phúc để nhớ, hay ký ức trong cô chỉ là những chuỗi đau buồn? Giờ đâu phải lúc để Thy ngồi gặm nhấm từng vết thương, sao giờ mọi thứ lại ùa về như thác lũ…
* * *
Dừng lại trước cổng, Thy lỉnh kỉnh với đống hành lý sau chuyến công tác dài ngày. Mệt nhưng vui vì được về sớm hơn dự kiến. Cô muốn dành cho chồng niềm vui bất ngờ nên không báo trước. Chiếc tắc xi vừa rời đi để lại một khoảng trống trước mặt, trong tranh tối tranh sáng, Thy nhìn thấy chiếc xe của Trung bên kia đường. Trên băng ghế trước, Trung, đang cùng một phụ nữ còn khá trẻ…
Không tin vào mắt mình, Thy cố định thần. Vừa lúc ánh đèn pha của chiếc xe ngược chiều soi rõ mồn một. Không sai. Đó là Dung, cô bạn gái thân thiết của Thy… Không hề để ý xung quanh, hai kẻ vụng trộm vẫn say trong nụ hôn đắm đuối, như thể ngày mai không còn gặp lại…
Thy chưa hết bàng hoàng, chưa biết mình phải làm gì, thì xe Trung đã từ từ lăn bánh, nhằm hướng trung tâm thành phố. Cô chới với, lao theo chiếc xe chồng đang cùng người phụ nữ kia như một phản xạ. Từ phía sau, một chiếc xe khác bất ngờ lao tới. Tiếng phanh xe rít lên, khét lẹt. Thy bị hất ra xa một đoạn...
Mở mắt. Xung quanh toàn một màu trắng toát, Thy cố nhúc nhích mà không thể được, toàn thân như bị ai bỏ cối đâm, ê ẩm, đau nhức. Cạnh bên, cô y tá bịt kín khẩu trang đang lúi húi kiểm tra các thứ cho bệnh nhân.
“Cô ơi!”
“Chị tỉnh rồi à? Chị cố gắng đừng cử động nhiều, tĩnh dưỡng cho nhanh khỏe…!”
Chợt ý thức thực tại, Thy bật lên nho nhỏ: “Tôi... Con tôi...”
“Chị chỉ bị xây xước phần mềm, không nguy hiểm lắm. Nhưng đứa bé... rất tiếc...”. Cô y tá như thì thầm cho mỗi Thy nghe, đầy chia sẻ.
Mường tượng lại những gì vừa xảy ra. Hai dòng nước mắt lăn dài bết dính thái dương. Thy nấc khan. Khóc không thành tiếng.
Ra viện, Thy như người mộng du, lúc thức lúc tỉnh. Thỉnh thoảng cô ngồi bất động, thất thần ngơ ngác. Thy không tin người chồng mình nhất mực yêu thương lại có người đàn bà khác, và là Dung, bạn Thy. Họ đến với nhau từ khi nào, bao lâu rồi? Thy không biết. Những lúc bất chợt, Thy sờ tay lên bụng mình, và càng không thể tin đứa con trai vừa hoài thai được năm tháng đã vĩnh viễn rời bỏ cô trong phút chốc. Mọi thứ đang hiện hữu, bỗng vuột mất như nước qua kẽ tay.
Chồng Thy là con trai độc đinh. Đứa bé là niềm mong mỏi của cả gia đình, nhất là ông Mạnh. Thy nhớ ngày hai vợ chồng đi siêu âm, bác sĩ bảo đó là một bé trai, báo tin cho ông cụ biết, ông mừng đến mức mồm miệng lắp bắp nói không thành câu, tay chân luống cuống. Suốt bữa cơm ông cứ lẩm nhẩm: “Phải thế chứ! Đấy là phúc nhà mình...!”
Thế mà...
Càng nghĩ, Thy càng giận chồng. Có lúc nửa đêm, Thy òa lên khóc nức nở, đau đớn và không cam tâm. “Sao anh lại đối xử với tôi như thế? Anh hủy hoại niềm tin của tôi! Con tôi... mất rồi... Anh bảo tôi phải sống thế nào đây?”
Thời gian đầu, Trung tỏ ra ăn năn hối lỗi, cố bù đắp bằng những chăm sóc Thy nhiều hơn. Cố làm vừa lòng Thy bằng những nhẫn nhịn, nhận sai về mình. Lòng Thy dịu đi đôi chút.
Những tưởng tháng ngày qua đi, nỗi đau cũng nguôi ngoai, nhưng lại một lần nữa vết thương tái phát, khi một buổi chiều Thy nhìn thấy Trung dừng xe trước một cửa hàng thời trang. Dung uyển chuyển trong chiếc váy xẻ cao bó sát bước lên xe. Đêm đó, Trung về muộn…
“Anh đã hứa với em thế nào? Sao anh vẫn gặp gỡ cô ta?”. Thy cố kìm nén cơn giận dữ. Trung im lặng, vẻ mệt mỏi. Thy chất vấn, dỗi hờn. Trung mặc kệ, không giải thích, không nhận lỗi hay vỗ về vợ. Thái độ phớt ănglê, tỏ ra bất cần. Cứ như anh không hề có lỗi. Khóc lóc, trách giận, cãi vã, rồi cả chiến tranh lạnh, mãi chẳng đâu đến đâu. Đêm đêm, nước mắt Thy âm thầm chảy, gối khô lại ướt. Trung vẫn thế, không công khai nhưng mặc nhiên qua lại với nhân tình. Thy luôn trong trạng thái ức chế với cảnh vợ chồng chung giường nhưng suốt đêm không đụng chạm vào nhau. Trung cứ quay lưng ôm gối ngủ, sáng ra lại đi, mặc kệ Thy dằn vặt bởi một núi ý nghĩ. Có những lúc Thy cảm thấy thế giới xung quanh là một màu đen. Nhưng không biết phải làm thế nào? Hờn tủi ư? Trung không quan tâm đến cảm xúc của Thy. Cấm đoán ư? Trung đâu phải là một đồ vật hay khúc gỗ để có thể giữ bên mình hay đặt đâu thì ở đó. Đi đánh ghen dằn mặt kẻ thứ ba ư? Càng không thể. Còn thể diện của cả Trung và gia đình. Còn lòng tự trọng cao ngút trời của Thy. Sau lần nộp hồ sơ bị trượt, Dung gia nhập một nhóm nhảy chuyên đi biểu diễn ở các sự kiện, độc thân, không có gì ràng buộc. Bao năm bạn bè con chấy cắn đôi, Thy và Dung còn lạ gì nhau, thì Thy cần gì đi đôi co nữa. Rồi còn việc làm ăn của công ty. Rồi bố chồng… Nhưng tất cả, cũng không là gì khi mỗi lần Thy nhìn vào đôi mắt trong veo với hàng mi rợp buồn của con gái, lòng dạ Thy cứ bời bời...
Thy cố kìm nén cảm xúc. Và không thể cứ thế nhìn cuộc hôn nhân tan vỡ, gia đình ly tán. Ai đó nói, trong hôn nhân, lạt mềm buộc chặt là cách mà người vợ giữ chồng tối ưu nhất. Thy hạn chế nhắc lại chuyện cũ. Tỏ ra chăm chút chồng nhiều hơn. Nhưng, những bộ quần áo Thy là phẳng phiu treo sẵn, Trung không mặc. Cà vạt Thy thắt, Trung không đeo. Cơm nhà, Trung hầu như không ăn. Không biết bao đêm, Thy úp mặt xuống gối để đủ can đảm bỏ qua lòng tự trọng, quàng tay qua, níu lấy bờ vai luôn quay lưng lại... Trung vẫn thế, lúc thì hất tay Thy ra, lúc thì giả vờ say ngủ như không hề biết Thy đang hiện hữu. Lại khóc. Mà nước mắt đâu ra lắm thế. Thy tưởng đã cạn khô từ cái ngày chứng kiến chồng và bạn gái, từ cái ngày mất con...
Ban ngày, Thy đi làm, chạy ngược chạy xuôi, gặp gỡ giao dịch, tìm nguồn nguyên liệu, thu hút nhân lực, xử lý truyền thông... Những việc bố chồng giao vào tay Thy đều đâu vào đấy. Nhưng đêm xuống, là những âm thầm. Xót xa. Cay đắng. Vợ chồng không nói chuyện thì thôi, hễ có điều gì cần tranh luận, Trung luôn nặng nề, dành cho Thy những lời khó nghe nhất, đau đớn nhất. Có lần, Trung đã rất dứt khoát khi thốt ra với Thy những lời đoạn tuyệt, rằng “Chúng ta không hợp nhau. Tôi yêu Dung, cô đã biết mọi chuyện, tôi cũng không cần phải giấu. Nếu cô không chịu được, tôi sẽ chuyển ra ngoài ở. Cô được lòng bố tôi, ông ấy sẽ bù đắp cho cô nhiều đấy! Chẳng phải cô đến với tôi vì cái cơ ngơi này? Thì đấy, cô sẽ được ấm thân…”
Cơn cớ nào? Do đâu? Là Trung lấy cớ để rời bỏ Thy hay đó là suy nghĩ thật? Ai đã gieo vào Trung những ý nghĩ đó? Thy cứ tự hỏi, sự độc ác của con người có giới hạn không? Hỏi rồi tự trả lời tự cật vấn. Người ta chết vì đói ăn, vì bệnh tật, vì thiếu thốn, có ai chết vì lời nói đâu. Thế mà Thy đã lụi tàn, đã kiệt quệ cả tinh thần lẫn thể xác vì những lời nói như lưỡi dao sắc nhọn xuyên thấu tâm can. Vì sự lạnh nhạt Trung đối với Thy, hay vì Thy không đủ độ trơ lỳ để chịu đựng sự coi thường xúc phạm? Càng nghĩ, Thy không cắt nghĩa rành mạch được, chỉ biết, ngoài thời gian căng đầu vì công việc, những lúc rảnh rỗi, một mình, lúc bưng bát cơm ăn hay chuẩn bị đi ngủ, từng câu từng chữ của Trung khiến Thy cơm nuốt không trôi, ngủ đầy mộng mị. Trung sẵn sàng từ bỏ tất cả vì người đàn bà khác, là vì tình yêu đích thực, hay vì Thy hư dại xấu xa khiến chồng mất hết cảm xúc? Thy không biết. Cô thấy mình bất lực không tìm được lối nào để cứu vãn cuộc hôn nhân đang bên bờ vực thẳm.
Bấu víu vào đâu? Giãi bày với ai? Bà ngoại đã già, nếu biết chuyện của đứa cháu gái bất hạnh, chắc bà không chịu nổi. Thy mồ côi, cả bố và mẹ bỏ lại Thy ra đi trong một tai nạn khi cô mới bốn tuổi, không có anh chị em, không ai dạy cô phải làm thế nào để có được trái tim của người đàn ông mình trao thân gửi phận. Bà ngoại thuộc lớp người cũ, chỉ biết dạy Thy một lòng yêu chồng, chăm lo con cái, và toàn tâm với gia đình. Thy tự nhủ, và đành câm lặng.
Thy nghĩ đến bố chồng. Ông Mạnh là người dạn dày kính nghiệm trong kinh doanh. Vợ mất sớm, ông ở vậy nuôi con. Thời gian và tâm trí của ông chủ yếu dành cho việc làm thế nào để phát triển công ty lớn mạnh. Thy khó mở lời. Với lại, ông Mạnh và Trung, họ cũng là đàn ông với nhau...
Một mình Thy với mớ cảm xúc mâu thuẫn dày vò. Sự chịu đựng nào cũng có giới hạn. Mãi rồi Thy cũng chủ động nói chuyện với bố chồng, một mực xin phép ông cho Thy được ly hôn. Sau phút bối rối, ông trầm tĩnh: “Con đừng vội vàng, bố biết con rất khổ tâm, nhưng để bố khuyên nhủ Trung dần dần. Ra cơ sự này, cũng một phần tại bố dung túng nó quá, bố thương nó sớm mất mẹ, nên...!” Thy cứ tưởng ông thờ ơ và xem những chuyện của Trung chỉ bên lề. Nhưng hóa ra, ông không hề vô tâm như Thy nghĩ. Tim Thy thắt lại khi thấy bố chồng gỡ mặt kính, nâng vạt áo chấm vào hai khoé mắt.
Mỗi lần nhìn thấy bố chồng buồn bã suy tư, Thy lại cố hình dung những ký ức về bố và mẹ, nhưng tất cả thật mờ nhạt. Thỉnh thoảng Thy nghĩ vẩn vơ, nếu còn sống, bố có động viên Thy tiếp tục kéo dài cuộc hôn nhân này không? Không trả lời được. Nhưng cô chắc chắn một điều, rằng ông cũng luôn mong muốn con mình hạnh phúc, sẽ rất khổ tâm khi nhìn con mình không vui. Như bố chồng Thy bây giờ. Người ta bảo Thy tu mấy kiếp mới được làm dâu của ông cụ. Ngoài tình thương dành cho đứa con dâu côi cút, ông còn dành cho Thy cả sự tin tưởng và kỳ vọng. Với bố chồng, Thy dành tất cả tình yêu thương và sự kính trọng. Nhìn vẻ buồn phiền hiện lên trên nét mặt ông cụ, Thy lại chạnh lòng. Rơm rớm nước mắt. Làm sao Thy có thể nỡ cất bước rời đi…
* * *
Có lẽ khi đã thấm thía hết mọi nỗi, trải qua hết các cung bậc cảm xúc, Thy đã thả trôi mặc cho số phận đưa đẩy. Thì đột nhiên, Trung không còn đi qua đêm hay những chuyến “công tác” đột xuất như trước. Đi đi về về và ít ăn ngoài. Thy không biết chuyện gì đang xảy ra với chồng, nhưng việc Trung ngủ nhà nhiều hơn cũng đủ khiến trong cô lóe lên một chút hy vọng. Rằng có lẽ Trung hiểu ra cái lẽ đời, chỉ có gia đình, vợ con mới là đích đến, là bến đỗ sau một ngày bon chen với đời. Còn chuyện đèo bòng, đàn ông, ai chả thế, mãi rồi cũng đến lúc chán thôi!
Thy dành thời gian, quan tâm đến chồng nhiều hơn. Nhưng dù ở nhà, Trung vẫn giữ khoảng cách và im lặng như cái bóng. Mỗi cuối ngày, dù Trung về muộn cô cũng cố đợi. Hôm ấy, vừa thoáng thấy ánh đèn quét qua cửa, không chờ chị giúp việc, Thy chạy vội ra mở cổng, tươi cười: “Cả nhà đang đợi anh về cùng ăn cơm!”. Trung uể oải, miệng phả đầy mùi rượu: “Cô có thể bình thản thế được sao?”. Thy chưng hửng. “Sao anh lại nói thế?”. “Hừ, cô diễn kịch giỏi lắm!”. “Anh…!”. “Thôi đi, cô đã làm gì sau lưng tôi, cô đã làm gì cô ấy?”. Trung nhìn Thy hằn học. Như mọi nỗi oán hận lâu nay cất giấu giờ có dịp bốc lên ngùn ngụt trong từng lời nói, từng động thái. Cứ như Thy đã làm điều gì đó khiến Trung vô cùng mất mát và đau khổ. Rồi tiếp nối những ngày Trung cứ bóng gió, đá thúng đụng nia. Cứ thế, một người cứ thắc mắc, cật vấn, tự hỏi nhưng không có câu trả lời rõ ràng. Một người thì im lặng chìm ngập trong nỗi nghi ngờ oán hận…
Lần Trung gặp Dung gần nhất, Dung ào lên xe, sực nức mùi nước hoa. Trung nhăn mặt. “Sao hôm nay em trang điểm đậm thế? Anh không thích?”. Dung quàng lấy cánh tay, ngả đầu vào vai Trung, nũng nịu: “Tại hôm nay có nhiều quan khách, mà ánh sáng sân khấu lại kém nữa…”. “Em có cần phải đẹp trong mắt người đàn ông khác không?”. “Anh ghen đấy à? Thôi, em... xin lỗi!”. Sau khi cả hai dừng lại một quán ăn, xong bữa tối, Trung đưa Dung về phòng trọ. Anh lướt nhẹ nụ hôn lên má Dung lưu luyến tạm biệt. Chợt khuôn mặt đang tươi của Dung xịu xuống, không hưởng ứng. “Sao thế?”. “Việc hôm trước anh nói, sao lâu thế? Chẳng lẽ anh muốn em ở mãi trong khu trọ bình dân này mãi sao?”. “Ừ, tưởng chuyện gì! Em yên tâm, để anh sắp xếp, chứ anh lui tới chỗ thế này… anh cũng không muốn. Anh đang xúc tiến một căn bên khu Phú Thịnh...”. Dung chợt nở nụ cười tươi, hôn chụt vào má Trung: “Dạ! Em biết anh thương em mà! Yêu anh nhiều!”, rồi khuất sau cánh cửa.
Không ngờ, sau lần gặp đó, hai người bặt tăm nhau.
Dung mất tích, Trung như một kẻ cuồng điên, bỏ làm suốt ngày dò la khắp nơi nhưng tuyệt nhiên không có một dòng tin tức. Mỗi cuối ngày về nhà là một tâm trạng. Quần áo xộc xệch, râu tóc không hề chăm chút. Khi mọi tìm kiếm trở nên bất lực, Trung đinh ninh một ý nghĩ, rằng Thy đã làm gì đó thì Dung mới bỏ đi. Mọi cơ sự xảy ra là do chính một tay Thy mà nên.
Cứ thế, tháng ngày cứ trôi. Hai người cứ thế chung nhà, nhưng không chung lòng. Có lẽ không có nỗi éo le nào bằng cảnh vợ chồng ăn chung mâm ngủ chung giường nhưng trong lòng hoang lạnh. Mọi thứ không rõ ràng, không có lý do cụ thể. Và không thể đối thoại hóa giải với nhau. Đã trót âm thầm, Thy mỏi mòn hao khuyết, hoang hoải cô đơn. Đã trót sĩ diện, ra ngoài, vợ chồng Thy vẫn là một cặp. Cái vẻ bình yên của Thy và Trung giống như bầu trời lặng im trước bão.
Thế mà cũng đã gần hai mươi năm.
Không biết do di chứng của lần sẩy thai, hay vì lý do gì, mà bao năm, Thy không sinh thêm con nữa. Thi thoảng ông Mạnh nhắc khéo, Thy cứ tìm cớ lờ đi.
* * *
Tang lễ xong. Căn biệt thự đã rộng càng rộng hơn. Không khí trầm lắng, buồn và hiu hắt. Thy thắp hương lên ban thờ, bức ảnh Trung nhập nhòe trong khói hương mờ ảo. Cô cố định hình nhưng không hề nhìn thấy nét thư thái nào trên gương mặt chồng. Ánh mắt diệu vợi, xa xăm, nửa buồn tủi, nửa trách móc. Thy bật khóc. Nghẹn ngào. Tức tưởi. Về những tháng ngày đồng sàng dị mộng, cô đơn và hờn tủi đã dồn nén lâu nay. “Em sai chỗ nào? Sao trong mắt anh em chỉ như cái bóng vô hình? Cô ta hơn em điểm nào? Chúng ta đã sống cô đơn như thế bên nhau gần hai mươi năm, đi qua nhau suốt thời tuổi trẻ. Sao lại thế chứ? Dù có mạnh mẽ đến đâu, thì em vẫn là nữ nhi đàn bà mà…”
Những lời thổ lộ từ sâu thẳm đáy lòng, nhẹ nhàng, êm ái, nhưng mãi mãi, Trung không nghe được. Sự ra đi đột ngột của Trung khiến sự mất mát trong Thy càng lớn hơn gấp bội. Càng đau đớn hơn khi về thế giới bên kia, Trung mang theo những ẩn ức thù hận mà Thy không thể giãi bày.
Có phải tại Thy, đêm thì nước mắt thấm gối, ruột gan như ai cứa, thế mà sáng ra là tỉnh qoeo, việc lớn việc bé gặp gỡ đối tác nói cười đàm phán đâu vào đó. Chẳng ai biết cô đau thế nào, cô buồn ra sao. Trước mặt Trung, Thy không một chút yếu đuối uỷ mị. Phải chăng đó cũng là một cái tội, khiến cho chồng càng rời xa Thy hơn, càng khiến Trung tin vào những gì mình phỏng đoán. Có phải sự kìm nén tâm trạng, luôn cứng cỏi mạnh mẽ, là bản tính của Thy? Là do Thy, hay do người đàn ông mà Thy muốn yêu chiều nũng nịu, bao nhiêu năm không hề để ý đến cô...
“Cô Thy ơi!” Đắm chìm trong cảm xúc, Thy giật mình quay lại khi nghe chị giúp việc gọi tên.
Trước mắt Thy, là người đàn bà duyên nợ cuộc đời, cô bạn gái thưở nào, cùng một thanh niên vạm vỡ... Thy nghe máu trong huyết quản đang chảy rần rần, chân tay thừa thãi, càng bối rối khi nhìn cậu thanh niên hao hao giống Trung. Một lúc, Thy lấy lại bình tĩnh:
“Cô đến đây làm gì?”
“Tôi đến thắp hương cho anh Trung!”
Thy nghe mặt nóng ran, nhưng nghĩ nghĩa tử là nghĩa tận. Với lại, người thì cũng đã mất rồi...
Dung đặt hoa quả lên ban thờ, thắp hương, nhìn đăm đăm di ảnh của Trung, lầm rầm khấn hồi lâu, mắt ngân ngấn nước. Đoạn, tách ba que hương, đưa cho cậu thanh niên đi cùng...
Xong, Dung ngồi xuống bàn nước. Bình thản, tự tin.
“Tôi mang con đến thắp hương cho bố nó, sau là để nó nhận tổ nhận tông!”
Cả người Thy như bị điện giật, nhưng cố giữ bình tĩnh:
“Con nào? Ai là bố của con cô?”
Dung đưa mắt nhìn cậu thanh niên: “Nó là con trai của tôi và anh Trung, cô không nhìn thấy nó giống anh ấy như hai giọt nước sao? Nếu ngày ấy, cô không khiến tôi phải bán xới thành phố này, bụng mang dạ chửa dạt về vùng quê ấy, thì tôi mới là chủ ngôi nhà này ấy chứ!”
“Cô nói gì? Định vu vạ cho tôi sao? Cô thật không biết xấu hổ!”
“Vâng, tôi không biết xấu hổ, nên tôi được chồng chị yêu! Chị quên, nhưng tôi mãi mãi không quên. Cái buổi tối đó, khi anh Trung rời đi, chiếc xe vừa ra khỏi con hẻm, một đám thanh niên bặm trợn ập vào căn trọ của tôi… Vâng, họ không lấy đi bất cứ thứ gì, không đập phá ồn ào. Chỉ những âm thanh vừa đủ nghe nhưng khiến tôi khăn gói rời đi ngay trong đêm, không một lời nhắn nhủ…”
Thy run lên, chiếu vào Dung ánh nhìn căm giận:
“Thật là trơ trẽn! Cút ra khỏi nhà tôi!”
“Cút ư? Cô nhớ cho, dù tôi không được ở trong ngôi nhà này, nhưng người mà chồng cô luôn thương nhớ là tôi! Còn cô, mãi là người đàn bà không được yêu!”
“Người đàn bà không được yêu!” Câu nói như một thứ âm ba chát chúa dội thẳng vào tim khiến Thy choáng váng, run rẩy.
Hai mẹ con Dung đã rời đi, nhưng Thy vẫn đứng như trời trồng, chôn chân ngay bậc cửa. Gương mặt chuyển từ hồng sang tái.
Cả đời đàn bà, chưa bao giờ được yêu!
Lòng Thy ngổn ngang. Những tưởng mọi thứ chìm theo thời gian, và Thy cũng cố lãng quên để sống. Mà, chẳng phải bao năm cô ta đã yên bề gia thất ở nơi nào đó như có lần Thy nghe thoáng qua, sao bây giờ lại mang theo đứa con trai lừng lững giống Trung như đúc xuất hiện ở đây làm xáo trộn tất cả? Xáo trộn cái quá khứ đau buồn Thy cố chôn chặt kìm nén để yên ổn sống những ngày còn lại? Vốn được tiếng là một người thông minh bản lĩnh, thế mà đầu Thy vẫn muốn chực vỡ tung bởi các ý nghĩ quăng quật.
Trằn trọc mãi không ngủ được, Thy khẽ khép cửa... Vườn khuya im ắng, tiết đêm mát dịu.
“Con không ngủ à, sao lại ra đây?”. Tiếng ông Mạnh sau lưng khiến Thy giật mình quay lại.
“Dạ! Bố cũng thức khuya thế ạ?”
“Ừ! Bố khó ngủ. Con ngồi xuống đây, bố con mình nói chuyện!”.
Thy im lặng. hai người ngồi đối diện nhau qua cái bàn nhỏ kê giữa sân vườn. Tiếng ông cụ trầm đều, trong đêm thanh vắng nghe rõ mồn một.
“Thy à, chuyện xảy ra, bố biết hết rồi, bố biết con rất buồn và khó xử, nhưng cơ sự đã thế này, thằng Trung cũng đã mất... Bố thay mặt con trai bố, xin lỗi con...”
“Bố! Sao bố lại nói thế? Con...”
“Thật ra, hôm trước, khi tai nạn xảy ra, người ta tìm được điện thoại của Trung... Bố cũng khá bất ngờ, và cũng đã tìm hiểu... Định thư thư sẽ nói chuyện với con, không ngờ hôm nay mẹ con cô ấy đã đến!”
“Bố biết gì sao?”
“Ngày ấy, việc khiến Dung đi khỏi thành phố này... là do bố. Không ngờ, con là người chịu tiếng oan...”
...
“Hồi đó, bố thấy con và thằng Trung căng thẳng quá. Mà Trung thì không nhận ra cái sai, cứ chứng nào tật ấy. Bố không thể chấp nhận một người con dâu như Dung. Bố sợ vợ chồng con tan vỡ, nên... Bố đã thuê một nhóm thanh niên đến dọa nạt, ra điều kiện Dung không được liên lạc với thằng Trung. Ban đầu cô ấy cũng cương quyết không chịu, nhưng khi nhìn thấy số tiền kha khá, cô ấy đã chấp nhận rời đi. Khi đó, bố không hề biết Dung đã mang thai… Nghe bảo, một thời gian sau cô ấy gá vào một người, nhưng cuộc sống cũng thăng trầm…”. Ông Mạnh chợt dừng lại, dường như để kìm nén xúc động.
Thy òa lên khóc tức tưởi.
“Cả cuộc đời, cho đến lúc anh ấy mất, con chỉ là người đi bên lề cuộc đời anh ấy. Con đã hy sinh cả tuổi thanh xuân của mình để giữ cái vỏ bọc trống rỗng!” Thy cắn chặt môi, nhưng nước mắt cứ tuôn trào. Cô gục đầu, úp mặt vào hai bàn tay. “Con có lỗi gì? Con đã làm gì nên tội, hả bố?”
“Một mình nuôi nó lớn lên từ bé, bố biết con trai bố là đứa như thế nào. Là đứa con trai duy nhất của bố, của dòng họ, của cơ đồ sản nghiệp mà ông nội và bố đã xây dựng nên, nhưng Trung là đứa không có bản lĩnh, và không đủ năng lực để kế nghiệp… Khi gặp con, tìm hiểu sơ qua, bố nhìn thấy ở con những đức tính mà con trai bố không có. Bố nghĩ, hai đứa hợp lại, sẽ bổ trợ cho nhau. Nên cứ vun vào. Không ngờ…”
“...Thằng Trung nó mê cô Dung. Điều đó không phải vì con không tốt. Con không sai. Mà chỉ là con khác Dung. Cô ấy là mẫu người mà tất cả suy nghĩ bên trong đều bộc lộ ra ngoài, cô ấy rất phấn khích với những gì cô ấy thích và người đàn ông khác làm cho mình. Ở bên con, thằng Trung luôn cảm thấy tự ti vì nó không sắc sảo nhanh nhạy như con, không linh hoạt xoay chuyển tình thế khi công ty gặp sự cố... Dung thì khác, cô ấy luôn thần tượng chồng con, chính vì thế mà chồng con luôn thấy mình quan trọng, thậm chí thấy mình giỏi giang, cô ấy cho chồng con cảm giác là không có chồng con thì cô ấy không thể sống nổi. Còn con, tự tin, mạnh mẽ... Hai người đàn bà khác nhau, một người nông cạn, một người sâu sắc, một người đơn giản, một người phức tạp, một người phụ thuộc, một người luôn độc lập…”
Những lời gan ruột của bố chồng, như cứa vào tâm can Thy. Thy cũng có trái tim, cũng là đàn bà, cũng muốn được ôm ấp vỗ về đấy chứ... Bao năm, Thy đã muốn nói với chồng biết bao nhiêu thứ. Nhưng Trung không muốn nghe và không hề biết Thy cũng là đàn bà và cũng cần tựa đỡ. Hai mươi năm làm dâu, hai mươi năm chồng vợ, lúc nào cũng trống trải cô đơn, lúc nào cũng cố gồng mình lên chịu đựng. Nếu Thy biết Trung không cần một người vợ thông minh, không cần một người đàn bà mạnh mẽ, không cần một người phụ nữ âm thầm hy sinh, liệu Thy có làm một người đàn bà nhu mì, chỉ biết lắng nghe ngưỡng vọng anh ấy. Liệu Thy có hạnh phúc...
* * *
Cứ cuối tuần, thằng bé lại đến thắp hương cho bố. Nó đi một mình, chỉ thi thoảng mới đi cùng mẹ. Sau cuộc gặp lần trước, Thy cố không chạm mặt Dung. Đôi lần thằng bé chủ động chào hỏi, Thy mới có dịp nhìn kỹ. Nó như bản sao của Trung ngày trẻ. Cao to, trắng trẻo, khuôn mặt giống Trung lột lạy như đúc ra cùng một khuôn. Và có vẻ cũng hiểu chuyện.
Những đêm mất ngủ, Thy thắp hương lên ban thờ, nhìn vào di ảnh của chồng, lầm rầm khấn nguyện. Lạ thay, Thy nhìn thấy trong đôi mắt buồn buồn của Trung ánh lên một tia ấm áp. Thy cảm thấy mình được khích lệ, tiếp thêm nghị lực để thực hiện cái điều cô đang trăn trở.
Hôm sau, xong bữa sáng, Thy chủ động nói chuyện với bố chồng:
“Bố ạ! Chuyện mẹ con Dung, là thằng bé ấy! Nó giống anh Trung lắm. Con nghĩ, bao năm không có bố bên cạnh, nó đã thiệt thòi nhiều lắm rồi. Giờ là lúc mình nên đưa nó về nhà. Hợp pháp mọi thứ để nó được ăn học đàng hoàng, và anh Trung cũng ngậm cười nơi chín suối ạ…”
Ông Mạnh, như cởi được tấm lòng:
“Thằng bé, nhìn giống thằng Trung hồi trẻ lắm, bố sẽ làm xét nghiệm AND. Nếu đúng là máu mủ của nhà mình, thì bố sẽ thay Trung sắp xếp cho nó có một tương lai… Bố cảm ơn con!”.
“Nó có vẻ nhanh nhẹn, biết đâu sẽ là người kế nghiệp giỏi đó bố!”
Nhìn vẻ mặt giãn ra của ông Mạnh, tay chân không giấu được vẻ luống cuống, mắt Thy rưng rưng. Cô cứ ngây ra nhìn…
* * *
Đó là một buổi sáng mà lâu lắm rồi, hai bố con cùng uống một tách trà thơm và ấm nóng. Khi mọi thứ được minh định rõ ràng, lòng dạ Thy cứ trống trơn, nhẹ bẫng.
Và, bất ngờ ngoài sức tưởng tượng của Thy, là nhận được bức thư của Dung.
Thy bần thần, lòng hoang vu, trống lạnh. Dung ân hận, Dung nhận sai, và hối hận. Nhưng với Thy, mọi thứ chỉ còn là quá vãng. Cô nhớ Trung, dù cho những tháng ngày cùng nhau ít có niềm vui và hạnh phúc, nhưng trong ngôi nhà này, đâu đâu cũng lưu dấu hình bóng của Trung khiến cô lúc nào cũng chới với. Không còn Trung, mọi thứ có ý nghĩa gì. Thy cần gì nữa đâu. Đời người, nước chảy hoa trôi… Còn Thy, như cánh hoa giữa dòng thác… Thy thiếp đi. Trong cơn mộng mị, Thy thấy mình sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, rồi dắt tay con gái rời đi. Lầm lũi cô đơn. Giấu đôi mắt ậng nước lê những bước chân nặng như đeo đá. Dù lòng đã ngăn nắp nhưng sao tim cô thắt lại khi nhìn thấy ông Mạnh chấm nước mắt, nghẹn ngào: “Đây là nhà của con, con cứ về bất cứ lúc nào…” Trong mơ, Thy khóc ngon lành như một đứa trẻ.
Tỉnh giấc, theo thói quen, Thy đến thắp hương lên ban thờ chồng, thì đã thấy nén hương đang cháy dở. Mùi hương lan ấm căn phòng. Ngoài kia, ông Mạnh ngồi trầm ngâm bên ấm trà uổng dở, bóng già in lên vách. Thy nghe ngực mình nhoi nhói, như có thứ gì đó xoáy vào, sâu hoắm…
N.T.L.N
