Ăn cơm niêu ở Vinh
Bưng bát cơm lên nhớ mẹ ngày xưa
đũa cả bắc ngang ký ức
cơm nhà ta nấu trong nồi đất
mẹ xới đầy cho con
Lá
Lá
Nốt nhạc mùa đông vồi vội
Rơi về đất
Heo may ngày đông
Rơi
Cây ủ mật
Nhựa đường vân
Gấp trong áo trận
Cát kể chuyện vầng trăng bị vỡ
Lệ Thủy ru đôi bờ
một giọng hò sông Gianh qua giông bão
lửa mòn đá núi
Trường Sơn xanh huyết mạch anh hùng
người băng khe gió hóa thần
Kalmaegi
Những cơn gió thổi cuối mùa lá vàng
vì sao lá vàng rơi trong hoang tàn
nơi tiếng chim cố thổ
làm tổ trên mái trăng gầy…
Mười mấy năm cha mơ cơn nước lũ
ùa về mảnh vườn rét mướt
hạt lúa mọc mộng trong kho trổ ngọn
lửa núi ngọn xanh ngọn đỏ cháy lập loè
Sau lũ
Nhặt lên từ bờ suối
Viên đá cuội vẹt mòn
Nhặt lên từ góc vườn
Mảnh bom thời trận mạc
Lời tự tình của suối
Chiều nay, một mình đỉnh dốc
Ngắm dòng suối tóc tự tình
Chim bay mãi không về bản
Một đời róc rách điêu linh
Tình ta Đồng Hới - Đông Hà
Mai anh ra Đồng Hới/ Em ở lại Đông Hà/ Trong giờ phút chia xa/ Lòng bồi hồi lưu luyến
Nửa mùa thu; Cát ngồi bên cát
còn nửa mùa thu năm nọ
mình rót vào nhau cạn đáy đêm khơi
kệ mùa chi thập thò ngoài cửa
mái ngói nhấp nhô
lợp nghĩ ngợi lên nhau
Nụ hôn
Trong thế giới không có ánh đèn
lần lượt các nụ hôn ra đi
để lại những bàn tay
nắm chặt nhau đến nghẹt thở
Quy Đạt ngày về; Chiều Mỹ Cương
Đêm vẫn sương giăng đầm mái phố
Trập trùng đá núi buốt hơi trăng
Ba Nương vẫn gió miền lau lách
Ngô đồng mấy cội vẫn trầm ngâm...
Mỗi ngày Tổ quốc sinh ra
Từ nghìn năm vạn tay chắn sóng
Đắp nên dọc biển nước non tôi
Từ lớp lớp người đi khói lửa
Tổ quốc không ngừng sinh ra
