Ăn cơm niêu ở Vinh
Bưng bát cơm lên nhớ mẹ ngày xưa
đũa cả bắc ngang ký ức
cơm nhà ta nấu trong nồi đất
mẹ xới đầy cho con
Tắm tiên
Em đừng hát
Để da trắng dưới nắng ngần lên tiếng hát
Em đừng múa
Để áng tóc vờn suối múa thay
Hoa nguyệt quế trong đêm
Đêm nay sương phủ sớm
Ưu tư rỏ hạt
Hoa như trăng hồi cung
Cung điện vô tình
Dẫu chia ly
Dẫu thành truyền thuyết
Vườn đêm nay phủ bạc
Dẫu gì nhân thế
Tiếng gọi; Về thăm ngoại
Chiều nay con về mưa thưa mái tóc
Năm tháng xa quê đêm mơ tiếng ngoại
Tất tưởi tìm con khi ráng chiều mỡ gà
Và chiều nay
Ngoại không còn nữa ngồi bậc cửa
Nhổ sợi tóc xanh cuối cùng sót lại
Thắt thành chiếc thòng lọng
Cho con buộc cành tre đi bắt chuồn chuồn
Nhớ gì như nhớ ca dao; Hồng
Sinh từ nguồn mạch ca dao
Tôi như trăng mọc chỗ nào có em
Nợ nần chi buổi tròm trèm
Củ khoai vùi đất cũng thèm số dư
Tổ quốc; Con theo cha giữ nước phía biển Đông
Tổ quốc là cây lúa
Chín vàng mùa ca dao
Như dáng người thôn nữ
Nghiêng vào mùa chiêm bao
Cổ tích xưa có một nàng công chúa
con ơi con gái của cha
con giơ ngón tay như cánh buồm đón gió
cuộc đời thêm một thiên thần bé nhỏ
cha thả theo con câu thơ ngàn sóng vỗ
đẩy chiếc thuyền con đi
Chiếc gậy Bác Hồ
Quá nửa đời người, được tới Thủ đô
Nhìn chiếc gậy, bỗng từ sâu thẳm vọng
Thời gian mở đến mạch nguồn cuộc sống
Con nhận về từ dấu gậy đầu tiên…
Mẹ là Mẹ của chúng tôi; Ghi ở Côn Đảo
Con đi Mẹ chẳng phân vân
Ngày vui chiến thắng
Mẹ lần trang thư
Nỗi đau đau đến nát nhừ
Một mình một bóng Mẹ giờ đơn côi
Hoa hồng và ra hoa màu môi đỏ; Hoa trong ánh lửa bao nhiêu đợi chờ
Chùm nhện già dời tổ
Chúng nhớ mùi khói bay lên, con kịp làm bếp mới
Chái bếp mênh mông
Con úp mặt thổi
Hoa trong ánh lửa bao nhiêu đợi chờ
Hoa trong mỗi mái chèo bớt dần nghèo đói
Chái bếp đượm mùi
Sao mẹ lại rời con?
Không tọa độ
không biến mất nhưng không ai tìm thấy
người im lặng dưới tán cây
bình yên nào ngồi xuống
bình yên nào đứng dậy
bình yên nào vẹn nguyên
chân trời như nhiên nắng
bỏ mặc sự tìm kiếm của thời gian
nỗi nhớ dày lên sau sần sùi lớp vỏ
câu chuyện tự làm đầy chính nó
