Mắt bão
Những cánh tay hung hãn giằng giựt sự sống đang bám víu mặt đêm
Mưa nóng sôi trong mạch gió
Họng thét gào lửa hận biển khơi
Tay bóp vụn bình yên
Tay xé toang mành thơ mỏng
Ru tôi; Âm thanh của đêm
Tôi buồn mắc võng ru tôi
Sao trời nhấp nháy hát lời gió mây
À ơi tôi ngủ cho say
Để quên đi hết tháng ngày lao đao
Bồng bềnh trôi giữa ngàn sao
Tôi ru tôi lẫn ngọt ngào đắng cay.
Làm mới bản ngã; Nhiều hơn một
cuộc đời là chiếc hộp ngũ sắc
quay như con cù
đêm mặt đáy
bóng tối và chính bạn
ngạc nhiên một nụ cười
ngạc nhiên một nỗi đau
Lá
Lá
Nốt nhạc mùa đông vồi vội
Rơi về đất
Heo may ngày đông
Rơi
Cây ủ mật
Nhựa đường vân
Nghiêng về phía nỗi đau
Vũ trụ bao la
chỉ có trái đất cưu mang sự sống
chỉ có trái đất trĩu nặng
hạnh phúc và nỗi đau.
Hạnh phúc
một thoáng nhẹ tênh
vùn vụt thời gian
Kalmaegi
Những cơn gió thổi cuối mùa lá vàng
vì sao lá vàng rơi trong hoang tàn
nơi tiếng chim cố thổ
làm tổ trên mái trăng gầy…
Mười mấy năm cha mơ cơn nước lũ
ùa về mảnh vườn rét mướt
hạt lúa mọc mộng trong kho trổ ngọn
lửa núi ngọn xanh ngọn đỏ cháy lập loè
Gấp trong áo trận
Cát kể chuyện vầng trăng bị vỡ
Lệ Thủy ru đôi bờ
một giọng hò sông Gianh qua giông bão
lửa mòn đá núi
Trường Sơn xanh huyết mạch anh hùng
người băng khe gió hóa thần
Sau lũ
Nhặt lên từ bờ suối
Viên đá cuội vẹt mòn
Nhặt lên từ góc vườn
Mảnh bom thời trận mạc
Lời tự tình của suối
Chiều nay, một mình đỉnh dốc
Ngắm dòng suối tóc tự tình
Chim bay mãi không về bản
Một đời róc rách điêu linh
Tình ta Đồng Hới - Đông Hà
Mai anh ra Đồng Hới/ Em ở lại Đông Hà/ Trong giờ phút chia xa/ Lòng bồi hồi lưu luyến
Nửa mùa thu; Cát ngồi bên cát
còn nửa mùa thu năm nọ
mình rót vào nhau cạn đáy đêm khơi
kệ mùa chi thập thò ngoài cửa
mái ngói nhấp nhô
lợp nghĩ ngợi lên nhau
