Những cánh tay hung hãn giằng giựt sự sống đang bám víu mặt đêm
Mưa nóng sôi trong mạch gió
Họng thét gào lửa hận biển khơi
Tay bóp vụn bình yên
Tay xé toang mành thơ mỏng
Từng là ngọn gió liêu xiêu chải xanh dương liễu
Từng là vai núi nghiêng nghiêng che rợp đường chiều
Biển nuốt chửng ngần ấy thương yêu
Nhả ra vô vàn xương cốt
Thành phố trơ trốc linh hồn
Đất và trời thay nhau vò nát đến từng chiếc lá sợi dây
Những tòa nhà rách mặt bơ phờ
Những biển hiệu hãi hùng chết điếng
Thành phố ngập nỗi nghẹn đắng ám ảnh chính gương mặt mình
Đến bao giờ mới phẳng lặng vết đau
Sớm nay trên cung đường nát nhàu
Nắng ấm xuyên xác lá cầu siêu cây qua đời…
