Nửa mùa thu
còn nửa mùa thu năm nọ
mình rót vào nhau cạn đáy đêm khơi
kệ mùa chi thập thò ngoài cửa
mái ngói nhấp nhô
lợp nghĩ ngợi lên nhau
ừ em
“chúng ta đi qua nhau, lạc nhau lâu quá
chẳng biết từ đâu để em lại bắt đầu”
bông cải vườn người vàng đắng xa xôi
anh lững thững vấp dòng đời vội
như cuốn sách mồ côi
trọ những chuyến rách rời
...
sống tử tế thế này thì chết đâu cũng thế thôi
sao ta trách mình sống thời cả nghĩ
ừ, thôi…
đừng làm khổ em thêm
ngày rồi đêm
ý nghĩ như dao đâm rách miền trôi vội
cơn mưa đồng lạnh
gió đồng thanh quấn quýt một đêm lành
bừng tỏa rồi ngúm đen
chẳng ai thể lưu mãi nụ cười
cái nhìn nghiêm thu mùa nọ
ban công nắng mới vắt ngang
bông hồng đỏ
bông hồng vàng
em trồng lời trò chuyện
sáng nay cắt vào thơm lọ miên man.
Cát ngồi bên cát
anh ạ
cát vẫn ngồi bên cát
Đảo Yến - Hòn La - Bảo Ninh - Ngư Thủy...
gió hè hong giòn rụm trăng làng
mà mi mắt mẹ mình phơi trắng đời chưa khi nào ráo
năm mươi năm ngóng tin con
ngày anh trai lên xe đi bộ đội vào Nam
mắt mẹ cười lúa ngô tươi hướng khác
“con trai ai lại khóc, vườn rau, ổ trứng đợi cha con ngày về”
mẹ đâu biết chiến tranh dài thế
lúa ngô qua mùa - chuyện tình tự kể
ban mai
chiều xế
con chim chìa vôi giật thốt chuyện trầu cau
chiến tranh làm đau những bến sông
mộ Huyền Trân khói hương lưng trời lộng
ngược sông Gianh nhòe đôi bờ Trịnh Nguyễn
hoa dại li ti nở trắng sang đêm
níu chân người
chuông chiều theo khói
này anh
dòng Nhật lệ - đêm trong như nước mắt
mẹ Suốt đã thôi những chuyến đò ngang
ngã ba sông sợ bóng mình - mực nhảy
én xanh
cò trắng
giật mình bay
cầu Nhật Lệ - đêm lấp lóa vắt ngang khăn len khăn gấm
ủ ấm tiếng gọi đò
bên nớ Bảo Ninh mặt trời vừa nhú
bên ni hoa hồng nưng nức cả ban mai
Nguyễn Du phố tóc thả dài
Kiều thời nay khoác tay Kiều thời trước
vội chuyện chi
bước lại
lại bước đi
& sáng nay
mẹ quờ tay ghế trống
đỉnh tháp Tam Tòa con chim gì bay về neo nốt lặng
tiếng chuông xưa chưa vỡ... lan đi.
