Niềm say mê ấy không chỉ thuộc về những văn nghệ sĩ hay những nhiếp ảnh gia đã nhiều năm gắn bó với ống kính mà còn hiện diện ở sân trường, giữa những trang sách, trong nhịp sống hồn nhiên của tuổi học trò. Từ một bức ảnh chụp bạn bè, khoảng nắng nghiêng bên hành lang hay một góc phố quen sau giờ tan học, các em dần nhận ra quanh mình luôn có những điều đáng để lưu giữ. Và cũng từ những điều gần gũi như thế, tại Trường THPT Đào Duy Từ, phường Đồng Hới, tỉnh Quảng Trị, những học sinh yêu nhiếp ảnh đã tìm đến với nhau trong Câu lạc bộ (CLB) Truyền thông, cùng chung niềm đam mê, cùng học cách cầm máy, học cách quan sát, tìm kiếm khoảnh khắc và từng bước kể câu chuyện của tuổi trẻ bằng ánh sáng, hình ảnh và những cảm xúc trong trẻo của năm tháng học trò.
Theo thầy Hoàng Văn Trí, Bí thư Đoàn Trường THPT Đào Duy Từ thì CLB được hình thành từ năm 2019, ban đầu chỉ có khoảng tám học sinh tham gia. Từ một nhóm nhỏ có chung sở thích chụp ảnh, hoạt động dần được mở rộng và nhiếp ảnh sau đó trở thành một bộ phận của CLB Truyền thông nhà trường. Từng năm học trôi qua, lớp học sinh này ra trường, lớp khác tiếp nối, số thành viên tăng dần và cách thức hoạt động cũng từng bước ổn định hơn. Từ chỗ chủ yếu ghi lại các hoạt động của trường, các em ngày càng chủ động trong việc tuyển thành viên, phân công công việc, lên ý tưởng nội dung, lựa chọn hình ảnh và tổ chức những hoạt động riêng. Chính sự kế tục ấy khiến một sở thích ban đầu không dừng lại ở một nhóm nhỏ mà dần trở thành một sân chơi có sức hút trong đời sống học đường.
Hiện CLB Truyền thông có 43 thành viên, trong đó nữ chiếm 80%. Công việc truyền thông của một trường học khá đa dạng nên CLB được chia thành nhiều bộ phận như ban phát thanh, ban nội dung, ban thiết kế, ban nhiếp ảnh, cùng các nhóm phụ trách kế hoạch, hậu cần… Mỗi sự kiện cần sự phối hợp của nhiều thành viên, từ lên ý tưởng, chuẩn bị nội dung, chụp ảnh, lựa chọn hình, hậu kỳ, thiết kế cho đến đăng tải. Bởi vậy, nhiếp ảnh không tồn tại như một hoạt động tách biệt mà trở thành một mắt xích quan trọng của công việc truyền thông học đường. Một hình ảnh tốt không chỉ để lưu niệm mà còn được sử dụng trong bài viết, áp phích, thiết kế, bài đăng mạng xã hội và nhiều sản phẩm truyền thông khác của nhà trường.
Phạm Đăng Tùng Nam, học sinh lớp 12D4, hiện là Chủ nhiệm CLB Truyền thông Trường THPT Đào Duy Từ cho biết, đã tiếp nhận vị trí hiện tại sau khi các anh chị khóa trước bàn giao từ học kỳ II năm học vừa qua, nhưng mối duyên với CLB đã bắt đầu từ những ngày đầu bước chân vào trường. Khi còn học lớp 9, Nam đã chủ động tìm hiểu trước hoạt động của CLB và chờ đến khi vào lớp 10 để đăng ký. Mỗi đợt tuyển thành viên, CLB thường có khoảng 60 - 70 hồ sơ, nhưng sau quá trình khảo sát và “sát hạch”, CLB chỉ lựa chọn khoảng 20 bạn. Một sân chơi truyền thông học đường có tỷ lệ “chọi” như vậy phần nào cho thấy sức hấp dẫn của việc làm nội dung, thiết kế và sáng tạo hình ảnh trong học đường.
Nếu Tùng Nam cho thấy cách một học sinh tìm đến CLB rồi trưởng thành dần trong công việc tổ chức, thì Trần Ngọc Hà Linh, học sinh lớp 11A3, thành viên Ban Nhiếp ảnh, lại mang đến câu chuyện về một niềm đam mê được bắt đầu khá sớm. Hà Linh tìm hiểu nhiếp ảnh từ khi còn học lớp 7. Ban đầu có thể chỉ là sự tò mò trước những hình ảnh đẹp, những chiếc máy ảnh và cảm giác thú vị khi giữ được một khoảnh khắc theo cách của mình, nhưng sự tò mò ấy không dừng lại. Đến năm lớp 10, khi vào học tại Trường THPT Đào Duy Từ, em lựa chọn Ban Nhiếp ảnh của CLB Truyền thông là nơi để tiếp tục sở thích mà mình đã theo đuổi từ nhiều năm trước.
Bộ máy Hà Linh đang sử dụng là Canon EOS RP, món quà bố mẹ dành cho em khi thấy con gái thực sự yêu thích nhiếp ảnh. Với một học sinh, có được thiết bị phù hợp là một thuận lợi, nhưng Hà Linh hiểu rằng chiếc máy chỉ là điểm khởi đầu. Từ năm lớp 7 đến nay, em đã có khoảng bốn năm tự tìm hiểu, thực hành và tích lũy kinh nghiệm. Ngoài việc học hỏi từ các anh chị khóa trước trong CLB, em chủ yếu tự tìm hiểu thêm qua các nguồn hướng dẫn, tự thực hành rồi xem lại sản phẩm của mình. Công đoạn hậu kỳ ảnh được Hà Linh thực hiện chủ yếu trên phần mềm Lightroom. Việc chụp, xem lại, chỉnh sửa, rồi tiếp tục chụp là một vòng lặp mà em xem như cách tự học của mình.

Trong cơ cấu CLB Truyền thông, Ban Nhiếp ảnh tuy không đông thành viên nhưng lại đảm nhận một khối lượng công việc khá lớn. Theo Hà Linh, hình ảnh gần như hiện diện trong hầu hết các hoạt động truyền thông: từ tin, bài, giới thiệu sự kiện, thiết kế, áp phích cho đến nội dung trên fanpage. Có thể ước lượng phần công việc liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến hình ảnh chiếm khoảng một nửa khối lượng hoạt động chung. Bởi vậy, mỗi khi nhà trường có sự kiện, những thành viên Ban Nhiếp ảnh thường phải có mặt từ sớm, theo sát chương trình, đảm bảo không bỏ lỡ những khoảnh khắc cần thiết, rồi sau đó tiếp tục chọn ảnh và hậu kỳ để chuyển cho các bộ phận khác sử dụng.
Những dịp như lễ khai giảng, hội trại, văn nghệ, thể thao, hoạt động ngoại khóa, Halloween, Noel, lễ, Tết… đều trở thành những buổi thực hành thực tế của các thành viên. Ở đó, mọi thứ diễn ra nhanh hơn những bài tập có thể chuẩn bị từ trước. Một tiết mục văn nghệ chỉ kéo dài vài phút, một cú bật nhảy trên sân thể thao chỉ xuất hiện trong tích tắc, một ánh mắt hay cái ôm trong buổi chia tay có thể chỉ đến một lần. Người cầm máy phải vừa quan sát, vừa đoán trước diễn biến, tìm vị trí và quyết định thời điểm bấm máy. Qua từng sự kiện, các em dần hiểu rằng một khuôn hình có cảm xúc nhiều khi không nằm ở việc máy ảnh tốt đến đâu, mà ở khả năng có mặt đúng chỗ và chờ được đúng khoảnh khắc.
Nhưng những sự kiện đông người chưa phải đề tài Hà Linh yêu thích nhất, điều cuốn hút cô học trò lại là chủ đề “thanh xuân vườn trường”, đặc biệt những chân dung và khoảnh khắc của các anh chị trong những ngày chuẩn bị rời mái trường. Có lẽ tuổi học trò chỉ thật sự nhận ra thời gian đi nhanh đến đâu khi nhìn một khóa học sinh khác chuẩn bị nói lời chia tay. Một góc sân quen, tà áo trắng, ánh mắt trong ngày cuối, nụ cười của một nhóm bạn hay khoảnh khắc ai đó ngoái nhìn lại lớp học đều trở thành những đề tài mà Hà Linh muốn giữ lại thông qua máy ảnh. “Em thích nhất những khoảnh khắc về thanh xuân vườn trường và đặc biệt là ảnh các anh chị khóa trên trước khi ra trường. Khi chụp những lúc đó, em cảm thấy ảnh có câu chuyện và cảm xúc rất rõ. Mấy năm nữa có thể chính chúng em cũng sẽ như vậy nên em muốn giữ lại những khoảnh khắc thật tự nhiên ấy”, Hà Linh tâm sự.
Trong những khoảng thời gian rảnh, không ảnh hưởng đến việc học, Hà Linh thỉnh thoảng còn nhận chụp ảnh cho người quen, các sự kiện nhỏ hoặc chụp kỷ yếu cho một số lớp để có thêm cơ hội thực hành. Với em, đó không phải là một công việc theo nghĩa kiếm sống, mà chủ yếu là cách tự rèn tay nghề, làm quen với những tình huống chụp thực tế và thử sức mình ở nhiều hoàn cảnh khác nhau. Khi chụp cho người khác, em phải quan tâm nhiều hơn đến mong muốn của nhân vật, cách giao tiếp, lựa chọn bối cảnh, xử lý ánh sáng và hoàn thiện sản phẩm sau cùng. Những trải nghiệm ấy giúp cô học trò lớp 11 hiểu rằng nhiếp ảnh ngoài cảm hứng còn cần sự nghiêm túc, kiên nhẫn và một quá trình học hỏi lâu dài.
Điều Hà Linh cảm thấy thuận lợi khi tham gia Ban Nhiếp ảnh là sự tin tưởng và tạo điều kiện của nhà trường, thầy cô. Các em được giao nhiệm vụ thực tế, có cơ hội trực tiếp tham gia các sự kiện và được chủ động trong cách triển khai công việc. Tuy nhiên, khó khăn lớn nhất hiện nay của Ban Nhiếp ảnh lại nằm ở số lượng thành viên. Những học sinh thực sự có niềm đam mê, có thiết bị và sẵn sàng dành thời gian cho hoạt động nhiếp ảnh vẫn chưa nhiều, trong khi khối lượng công việc lại khá lớn.
Hà Linh mong rằng trong những đợt tuyển thành viên sắp tới, Ban Nhiếp ảnh có thể tìm thêm những người thật sự yêu thích việc cầm máy để cùng chia sẻ công việc và học hỏi lẫn nhau. “Em mong có thêm nhiều bạn vào ban, không nhất thiết phải chụp thật giỏi ngay từ đầu, nhưng phải có đam mê và muốn học. Khi có nhiều người cùng sở thích thì mọi người có thể hỗ trợ nhau, đi chụp cùng nhau và Ban Nhiếp ảnh cũng sẽ làm được nhiều nội dung hơn” - Hà Linh chia sẻ thêm.
Sau mỗi buổi chụp, hình ảnh không phải cứ thế được đưa ngay lên fanpage của CLB. Theo Tùng Nam, các thành viên phải lựa chọn, đánh giá, thẩm định và thực hiện hậu kỳ trước khi công bố. Quá trình ấy buộc người chụp tập nhìn lại sản phẩm của mình, khuôn hình có chi tiết thừa không, màu sắc đã phù hợp chưa, khoảnh khắc có đủ tự nhiên, câu chuyện của sự kiện đã được thể hiện rõ chưa. Đôi khi một bức ảnh vừa chụp xong cảm thấy rất thích, nhưng khi đặt cạnh những ảnh khác lại không còn phù hợp. Ngược lại, có khuôn hình ban đầu ít gây chú ý nhưng xem kỹ mới nhận ra một ánh mắt hay cử chỉ đáng giá. Cầm máy vì vậy chỉ là một phần của nhiếp ảnh, còn biết lựa chọn hình ảnh nào đáng giữ lại cũng là một kỹ năng cần thời gian để hình thành.
Các thành viên của CLB Truyền thông và Ban Nhiếp ảnh phần lớn đã có phương tiện để thực hành, người được bố mẹ mua hoặc tặng máy ảnh kỹ thuật số, người mượn thiết bị của người thân, một số khác sử dụng điện thoại thông minh. So với những thế hệ đi trước, điều kiện tiếp cận nhiếp ảnh của học sinh hôm nay thuận lợi hơn nhiều. Chỉ một chiếc điện thoại trong túi cũng đủ để tạo ra hàng chục, hàng trăm bức ảnh mỗi ngày. Nhưng càng dễ tạo ra hình ảnh, việc biết lựa chọn hình ảnh và biết mình thực sự muốn nói điều gì bằng một khuôn hình lại càng trở nên quan trọng. Thiết bị tốt có thể giúp giải quyết nhiều vấn đề kỹ thuật nhưng không thể quyết định thay người cầm máy điều gì trong đời sống đáng để dừng lại. Chính vì thế, giá trị của Ban Nhiếp ảnh trong trường học không chỉ nằm ở việc giúp học sinh biết sử dụng máy ảnh hay tạo ra những bức hình đẹp hơn, mà còn ở chỗ tạo cho các em một môi trường để quan sát, cảm nhận, làm việc cùng nhau và nuôi dưỡng những sở thích sáng tạo theo hướng tích cực.
Từ góc nhìn ấy, thầy Dương Văn Trai, Hiệu trưởng Trường THPT Đào Duy Từ cho rằng những CLB như truyền thông, âm nhạc, văn học, mỹ thuật hay các hoạt động sáng tạo khác có ý nghĩa thiết thực trong mục tiêu giáo dục toàn diện. Nhà trường không đặt yêu cầu học sinh tham gia CLB nhất thiết phải trở thành người “thạo nghề”, bởi giá trị của hoạt động còn nằm ở việc các em được phát hiện sở thích, phát triển năng lực, rèn luyện khả năng làm việc cùng nhau và có thêm một không gian lành mạnh bên cạnh những giờ học văn hóa. “Một học sinh có khả năng cảm nhận cái đẹp, biết quan sát, biết trân trọng thầy cô, bạn bè, gia đình và quê hương thì đó cũng là một phần rất quan trọng của quá trình trưởng thành. Nếu trong số các em có những học sinh thực sự có năng khiếu để tiếp tục đi xa hơn trong lĩnh vực văn hóa, văn học nghệ thuật thì nhà trường rất vui và mong muốn tạo điều kiện”, thầy Trai chia sẻ.
Theo định hướng của nhà trường, thời gian tới CLB Truyền thông sẽ tiếp tục được kiện toàn, tăng cường hỗ trợ về kỹ thuật, kỹ năng, định hướng nội dung và chủ đề. Từ chỗ chủ yếu ghi lại những sự kiện, hoạt động của trường, học sinh có thể từng bước được khuyến khích mở rộng đề tài, quan sát nhiều hơn đến cuộc sống quanh mình để sản phẩm vừa đáp ứng yêu cầu truyền thông, vừa có thêm giá trị thẩm mỹ và chiều sâu. Việc kết nối với những người hoạt động chuyên môn, nếu có điều kiện, cũng sẽ giúp các em được tiếp cận bài bản hơn thay vì chủ yếu tự học và truyền kinh nghiệm từ khóa trước cho khóa sau.
Qua những bức ảnh do học sinh thực hiện, người lớn đôi khi cũng có cơ hội nhìn lại mái trường bằng một cách khác. Thầy cô thường chú ý đến lễ khai giảng, chương trình lớn hay các hoạt động chính thức, trong khi học sinh lại dễ dừng lại những khoảnh khắc nhỏ hơn, như cái nắm tay của hai người bạn trên sân trường, không gian lớp học sau tiết cuối, ánh nắng rơi trên bàn, dáng một người thầy bước qua hành lang hay những gương mặt học trò cuối cấp trước ngày chia tay... Những khuôn hình ấy lại là ký ức rất thật của học đường, và nhiều năm sau chỉ cần nhìn lại một bức ảnh cũng đủ để cả một quãng thời gian tuổi trẻ ùa về.
Với Tùng Nam, quãng thời gian ấy cũng đang dần đến trong năm cuối cấp. Một ngày không xa, em sẽ lại làm điều các anh chị khóa trước từng làm, bàn giao công việc, tài khoản, kinh nghiệm và những phần việc còn dang dở cho lớp kế cận. Những người hôm nay cùng đi chụp rồi sẽ rời trường, lớp học đón những gương mặt mới, còn CLB tiếp tục một vòng quay khác.
Với Hà Linh, hành trình cùng máy ảnh vẫn còn ít nhất một năm học phía trước và em có một mong muốn chưa từng thật sự dám thử, đó là gửi ảnh dự thi. Dù đã có khoảng bốn năm tìm hiểu và cầm máy, Hà Linh cho biết em chưa từng nghĩ nghiêm túc đến việc gửi tác phẩm vào các cuộc thi nhiếp ảnh, bởi trong suy nghĩ của em đó thường là sân chơi của người chụp chuyên nghiệp, những người đã có nhiều kinh nghiệm hơn. Chính tâm lý ấy cũng phần nào phản ánh khoảng trống của những sân chơi được thiết kế riêng cho lứa tuổi học sinh. “Nếu có cuộc thi nhiếp ảnh dành cho học sinh, em rất muốn tham gia. Em thích những chủ đề về thể thao, văn nghệ hoặc thanh xuân vườn trường. Đó là những thứ gần với cuộc sống của tụi em, nên mỗi người sẽ có một cách nhìn khác nhau. Em cũng mong qua những cuộc thi như vậy được nghe các cô chú, anh chị có chuyên môn nhận xét để biết ảnh của mình còn thiếu gì”, Hà Linh chia sẻ.
Mong muốn ấy không phải điều quá xa vời. Một sân chơi nhiếp ảnh dành cho học sinh có thể bắt đầu từ cấp trường, liên trường rồi từng bước mở rộng trong toàn tỉnh. Đề tài không cần quá lớn, có thể bắt đầu từ “Mái trường trong mắt em”, “Thầy cô và bạn bè”, “Thanh xuân vườn trường”, “Khoảnh khắc thể thao”, “Sắc màu văn nghệ”, “Gia đình”, “Quê hương qua góc nhìn tuổi trẻ”, “Di sản quê em” hay “Quảng Trị - đất và người”... Máy ảnh và điện thoại có thể được bố trí thành những hạng mục dự thi phù hợp để thiết bị không trở thành rào cản, bởi điều cần tìm ở tác phẩm của học sinh trước hết vẫn là góc nhìn, câu chuyện và cảm xúc.
Nếu một cuộc thi chỉ nhận ảnh, chấm giải rồi kết thúc thì giá trị giáo dục vẫn còn hạn chế. Điều các em cần có thể nhiều hơn thế, đó là những buổi hướng dẫn kỹ thuật cơ bản, các chuyến đi thực tế, cuộc gặp với nghệ sĩ nhiếp ảnh và đặc biệt là những buổi bình ảnh. Khi người có kinh nghiệm chỉ ra vì sao một khuôn hình có sức gợi, tại sao người chụp nên tiến gần thêm, lùi lại một bước hay chờ thêm vài giây, học sinh sẽ hiểu nhiếp ảnh bằng chính trải nghiệm của mình. Những tác phẩm tốt sau đó có thể được in, trưng bày trong trường, tại các không gian văn hóa, giới thiệu trên báo chí, tạp chí văn nghệ hoặc xây dựng thành những triển lãm trên môi trường số. Khi một bức ảnh của học sinh được lựa chọn, giới thiệu một cách nghiêm túc, đó không chỉ là niềm vui của người chụp mà còn là sự ghi nhận đối với công sức tìm tòi, quan sát và sáng tạo của các em. Việc tác phẩm được trân trọng, được đặt trong một không gian xứng đáng và được công chúng đón nhận cũng sẽ giúp học sinh hiểu hơn giá trị của lao động nghệ thuật, có thêm động lực để tiếp tục học hỏi, hoàn thiện kỹ năng và nuôi dưỡng niềm đam mê của mình.
Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Hoàng An, người có nhiều năm gắn bó với hoạt động nhiếp ảnh ở Quảng Trị cho rằng lợi thế đáng quý ở lứa tuổi học sinh nằm trong sự hồn nhiên và khả năng nhìn thấy những điều người lớn đôi khi đã quá quen thuộc. Kỹ thuật có thể học, thiết bị có thể tốt lên, nhưng cảm quan trước đời sống cần được nuôi dưỡng từ chính những trải nghiệm thật. “Học sinh có thể nhìn một sân trường, góc phố hay người thân bằng cách rất khác người lớn. Nếu được hướng dẫn vừa đủ để các em hiểu kỹ thuật mà vẫn giữ được sự tự nhiên trong cách nhìn, tôi nghĩ sẽ có nhiều khuôn hình thú vị. Tôi rất muốn được xem Quảng Trị qua góc nhìn của các em học sinh sẽ như thế nào”, ông chia sẻ.
Những cuộc thi, sân chơi như thế cũng có thể trở thành chiếc cầu nối giữa nhà trường và đời sống văn học nghệ thuật địa phương. Hội Văn học Nghệ thuật, các văn nghệ sĩ và những người hoạt động chuyên môn có thể đến với học sinh qua những buổi ngoại khóa, hướng dẫn, trò chuyện, bình ảnh hay những chuyến thực tế. Một nghệ sĩ kể câu chuyện phía sau một bức ảnh có thể truyền cho người trẻ cảm hứng khác với việc chỉ xem hình trên màn hình. Khi biết để có một khuôn hình đôi khi người nghệ sĩ phải đi, phải chờ, phải quay lại nhiều lần và không ít lần trở về mà chưa có ảnh ưng ý, các em sẽ hiểu rằng nghệ thuật ngoài cảm xúc còn là sự lao động nghiêm túc.
Sự kết nối ấy cũng không chỉ cần cho nhiếp ảnh, mà một nhà văn có thể kể cách một nhân vật đi vào trang viết, một nhà thơ chia sẻ khoảnh khắc khiến câu thơ xuất hiện, một họa sĩ cùng học sinh ký họa mái trường, một nhạc sĩ kể về giai điệu đầu tiên trong đời mình. Văn học nghệ thuật khi chủ động bước vào học đường sẽ gieo những hạt mầm từ sớm, bởi lực lượng sáng tác của ngày mai không tự nhiên mà xuất hiện. Một nhà văn tương lai có thể bắt đầu từ những trang nhật ký, một họa sĩ chắc đã từng vẽ đầy bên lề trang vở, và một nghệ sĩ nhiếp ảnh của nhiều năm sau rất có thể hôm nay vẫn đang cầm máy ảnh để chờ một vệt nắng trong sân trường. Nhưng để những hạt mầm ấy có điều kiện lớn lên, ngoài sự khuyến khích của thầy cô và những cuộc gặp gỡ truyền cảm hứng, các CLB học đường cũng cần được duy trì ổn định, có thêm điều kiện về thời gian, con người và phương tiện hoạt động.
Thực tế, duy trì một CLB học sinh không phải lúc nào cũng thuận lợi. Theo thầy Hoàng Văn Trí, khó khăn trước hết là thời gian. Lịch học của học sinh THPT khá dày, nhiều buổi sinh hoạt hoặc kế hoạch thực tế dễ trùng với giờ học, lịch ôn tập. Thiết bị phục vụ sinh hoạt tại CLB tuy đã khá hơn trước, nhưng điều kiện của mỗi thành viên vẫn khác nhau. Tùng Nam cho biết kinh phí cũng là một trong những hạn chế nếu CLB muốn tổ chức đi thực tế, chuẩn bị cho những ý tưởng truyền thông lớn, in ảnh hay xây dựng một triển lãm nhỏ. Riêng Ban Nhiếp ảnh, như Hà Linh chia sẻ, còn gặp khó khăn vì số người trực tiếp cầm máy chưa nhiều so với khối lượng công việc cần đảm nhiệm. Bởi vậy, mong muốn gần nhất của các thành viên không chỉ là có thêm thiết bị mà còn tìm được thêm những người trẻ thật sự yêu nhiếp ảnh để cùng đi, cùng chụp và cùng học hỏi. Trong những điều kiện còn chưa thật đầy đủ ấy, mỗi sản phẩm được hoàn thành, mỗi hoạt động được ghi lại và chia sẻ càng trở thành một phần đáng quý trong hành trình của CLB, bởi đó không chỉ là kết quả của một lần bấm máy hay một bài đăng, mà còn là dấu tích của sự đồng hành, học hỏi và tiếp nối giữa các thế hệ học sinh.
Trang fanpage của CLB Truyền thông vì thế không chỉ là nơi đăng tải thông tin, mà dần trở thành một không gian lưu giữ ký ức hoạt động của các thành viên. Những bức ảnh sự kiện, khoảnh khắc đời thường, sản phẩm thiết kế và nội dung truyền thông được đăng tải qua từng năm học, góp lại thành “một cuốn nhật ký số” của nhiều thế hệ học sinh Trường THPT Đào Duy Từ. Người đi trước có thể quay lại nhìn thấy những gương mặt cũ, người đang học bắt gặp mình trong những hoạt động hôm nay, còn những thành viên mới có thể nhìn vào sản phẩm của anh chị để học hỏi, tiếp nối và làm tốt hơn những phần việc được trao lại. Cũng như những hình ảnh được lưu giữ qua từng năm học, CLB rồi sẽ tiếp tục được trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, cùng với những kinh nghiệm, niềm say mê và cả những ký ức của một thời dưới mái trường.
Một ngày không xa, Tùng Nam sẽ rời trường và trao lại CLB cho thế hệ kế cận. Hà Linh rồi cũng sẽ bước vào năm cuối cấp và có thể chính em lại trở thành người hướng dẫn cho những học sinh lớp 10 mới cầm máy. Sẽ lại có những hồ sơ đăng ký, những buổi tuyển chọn, những chiếc máy ảnh đầu tiên được mang đến CLB và những câu hỏi rất quen về ánh sáng, góc chụp, hậu kỳ. Trên những chặng đường phía trước, mỗi người rồi sẽ có một lựa chọn riêng, có em theo đuổi lĩnh vực truyền thông hay những ngành nghề khác, có người giữ nhiếp ảnh như một niềm đam mê lâu dài, và cũng có thể sẽ có người thực sự đi xa cùng ống kính. Dẫu vậy, quãng thời gian từng cùng nhau học cách quan sát, tìm kiếm khoảnh khắc và lưu giữ những lát cắt của tuổi học trò chắc chắn sẽ còn ở lại như một phần đẹp đẽ trong hành trang trưởng thành của các em. Và có lẽ, giá trị bền lâu nhất của CLB cũng nằm ở đó, không chỉ tạo nên những bức ảnh, mà còn gieo vào tuổi học trò một niềm say mê, một cách nhìn và sự nhạy cảm hơn trước những điều bình dị của cuộc sống.
Nhiếp ảnh giữ lại một phần rất nhỏ của thời gian, còn niềm say mê được gieo trong học đường có thể đồng hành lâu hơn một lần bấm máy. Từ nhóm chưa đủ mười học sinh những ngày đầu thành lập đến một CLB Truyền thông với 43 thành viên hôm nay, hành trình ấy chưa phải điều gì thật lớn lao, nhưng đủ cho thấy trong sân trường luôn hiện hữu những hạt mầm của sáng tạo và đam mê. Điều cần thiết có lẽ là thêm những cơ hội để các em được thử sức, những sân chơi phù hợp với lứa tuổi, những người đi trước sẵn sàng chia sẻ và một môi trường đủ rộng để những ánh nhìn trẻ được tự tin thể hiện mình. Để rồi từ những khuôn hình về bạn bè, thầy cô, mái trường và quê hương, các em không chỉ lưu giữ những năm tháng học trò tươi đẹp mà còn từng bước học cách nhìn cuộc sống bằng sự quan sát, rung cảm và tình yêu đối với cái đẹp.
N.N

