Thao thiết tiếng chim tu hú
Chim tu hú làm ta nhớ đến ở tiếng kêu thao thiết. Từ những tán cây cao chót vót, không nhìn thấy thân đâu, chỉ âm thanh “tu hú... tu hú...” cất lên lảnh lót. Tiếng kêu xé toạc bầu không gian tĩnh mịch của những trưa oi ả. Ban đầu, thong thả, nhưng rồi dồn dập dần, vang dội cả một khoảng trời.
Những giấc mơ về Quảng Trị
Tôi nghĩ rằng, mỗi người Quảng Trị đều tin vào sự linh thiêng của cây cỏ đất đai cũng như những con người đã ngã xuống, máu xương trộn lẫn trong từng thớ đất này.
Những manh áo cũ
Con đã đi qua tuổi thơ thật dài bên gia đình, bên má, để rồi con cũng lớn khôn. Nhưng từ khi con biết giắt những nỗi nhớ của mình vào kí ức, con có nào đâu thấy má sắm sửa riêng cho mình. Má có cần chi đâu đẹp đẽ, tinh tươm. Má bảo tụi con đi ra phải ăn mặc chỉnh tề cho có với người ta, má...
Bình minh hiên nhà
Một sáng thức dậy nơi ngôi nhà cũ, theo thói quen chân bước ra hiên nhà. Nắng sớm rọi xuống qua mắt, mỏng mảnh như tơ khói, li ti muôn ngàn hạt bụi lóng lánh chảy trong dòng nắng. Bình minh lên tự bao giờ, chỉ thấy nắng đã bắt đầu xuyên ấm áp, tắm táp lên da mềm.
Mùi xuân muộn
Ở phố, xuân đến rồi đi vội vã như một khách lạ ghé ngang. Người ta dọn dẹp những gốc quất úa màu vào buổi chiều mồng bốn, hắt vội chậu nước thừa ra hiên, rồi sớm mai lại lao vào vòng xoáy mưu sinh như chưa từng có Tết. Nhịp phố gấp gáp quá, tàn nhẫn quá, chẳng đủ kiên nhẫn để đợi dư xuân kịp đọng lại trên...
Rặng tre đời
Bình dị thay, tre mãi là tre.
Bên bờ sông quê
Hình ảnh bom đạn, nhà cửa đổ nát, những đoàn người ly tán khiến ký ức xa xăm của tuổi thơ bỗng trở về rõ rệt.
Ngoái lại Tết cũ
Trong gia đình tôi, mỗi thế hệ có một ký ức riêng về cái Tết cổ truyền. Với đứa trẻ nhà quê như tôi, đọng lại phần nhiều trong nỗi nhớ thì Tết là những ngày vui tươi, háo hức của trẻ con nhưng là triền miên những lo toan, bận rộn của người lớn.
Đi để về nhà mình
Trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, núi cao, vực thẳm, xã Kim Ngân, tỉnh Quảng Trị như một bức tường thành án ngự. Ở đây có mịt mù sương khói của chốn thần tiên, vừa có mùi khét lẹt trong ngày nắng lửa, với những trận gió Lào thao thiết. Mảnh đất núi tiếp núi, rừng tiếp rừng, bồng bềnh trong tiếng cồng chiêng, ngả nghiêng với những ché rượu...
Ngó về quê mẹ
Chiều cuối năm, phố yên tĩnh quá. Sân thượng thoảng hương thơm những nụ mai vừa hé trong sương giá. Xa xa phía đầu nguồn con sông ướt sương, những ngọn đồi tím mờ tỏ.
