Trên chiếc khay bạc của bầu trời buổi sớm
Một bông cúc trắng
Nằm chờ...
Phơi bày những lát cắt mỏng tang của khối thịt hồng hào
Cánh hoa không còn là cánh hoa
Chúng là những thớ thịt mịn màng vừa được lột ra từ cơ thể mùa xuân
Chằng chịt gân xanh trườn trên mặt lụa
Mỗi nếp gấp là một tiếng kêu lặng câm trong gió
Của một vết thương đẹp đẽ đến tột cùng!
Kìa, gã bác sĩ ong mặc áo khoác sọc vàng đen
Mang theo kim tiêm nhọn hoắt
Nó không bay
Nó đang thực hiện một ca phẫu thuật khẩn cấp
Chích mạnh vào huyệt đạo nồng nàn của đài hoa
Những giọt dịch rỉ mật được tiết ra
Hút! Hút! Hút...
Như thể lấy máu từ một động mạch đang đập
Nhịp nhàng và tàn nhẫn
Kẻ ký sinh nhân danh sự thụ phấn
Của tình yêu.
Nhụy hoa phơi bày trần trụi giữa hư không
Đỏ hỏn như những bào thai vừa mới nhú
Mùi hương không thơm
Gợi dục và tanh nồng
Hăng hắc vị của da thịt đang lên men
Găm vào khứu giác như những mũi kim châm
Mùa xuân - phòng phẫu thuật vĩ đại của Thượng Đế giữa nhân gian
Nơi vẻ đẹp được sinh ra từ những đường dao mổ
Và sự sống...
Chỉ là một sự phơi bày nội tạng đầy kiêu hãnh!
Và em cúi xuống
Hôn lên vết thương mùa xuân hở miệng
Môi em dính đầy phấn hoa
Hay bụi tro của một cuộc tình vừa hỏa táng?
