Giới thiệu
Tin tứcSự kiện & Đối thoại
Sáng Tác
Nghệ thuật
Lý luận & Phê bìnhNgười & Đất quê hương
MultiMedia
Zalo

Tiếng gió

HOÀNG HẢI LÂM    17/06/2026    312
Phải mất hồi lâu, tôi mới chợp mắt. Hành khách cạnh tôi sở hữu những thứ rất kỳ quái. Chỏm tóc trắng nằm ngay trước trán, mày ngắn củn, đôi mắt dựng lên. Mỗi lần gã đi, chẳng hiểu sao tôi cứ nghĩ gã đang tìm đường lên trời.


Ở trong xe im ắng, tiếng gió ngoài thành xe rin rít hòa vào tiếng ùn ùn của động cơ. Màu sáng từ màn hình tivi cộng với mấy bóng đèn trong xe tạo nên một hộp đêm quái gở. Xe hạng thương gia, không phải lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự quái đản này. Khi chưa có mặt của gã, tôi đã nhận ra ánh sáng này chẳng mấy an vui. Khi có gã, nó còn có thêm sự quái đản. Gã kéo tấm rèm lại theo thông báo của nhà xe. Tôi kéo tấm chắn sáng lại, cũng theo yêu cầu của nhà xe. Nó là căn phòng di động dành cho hai người. Thường hành khách đi theo gia đình, tình nhân. Số còn lại ghép giường để giảm chi phí. Tôi và gã, trên chuyến xe đặc âm thanh của gió. Tôi nghe gió réo rắt, có gì đó rất thê lương, đôi khi khản đặc, cào cấu vào thành xe rồi đi về phía sau, hết lượt này lại đến lượt khác, chúng ùn ùn kéo đến. Chúng thi nhau ghì lấy, buông bỏ rồi nháo nhào tẩu thoát theo màn đêm. Thỉnh thoảng tôi kéo tấm chắn sáng nhìn ra ngoài rồi khép lại. Màu sáng trong căn phòng rất hỗn mang, tôi nhìn xuống theo ngón tay cùng câu nói rùng rợn của gã.

- Ai đó đã bỏ quên đôi chân ở đây.

Gã bảo, tôi nhìn, đôi bàn chân trắng sáng, chốc chốc màu tím lại loang ra. Tôi co rúm người lại, bấu vào áo gã, tôi run bần bật. Gã vỗ nhẹ vào vai tôi.

- Đừng sợ nữa, họ đến mang đi rồi.

Tôi rón rén nhìn xuống, đôi chân không còn ở đó. Tôi chồm dậy kéo tấm rèm nhưng gã ngăn.

- Đừng để gió thổi đôi chân trở lại.

Tôi nhắm mắt lại, mơ màng. Tôi được ai đó dẫn đến nhà vệ sinh ở cuối xe với đôi nạng gỗ. Phía sàn là những chấm bi như dấu chân, tròn và cụt ngủn. Chân của tôi đâu, tôi rồ dại thốt lên, người dìu tôi đi vệ sinh chẳng nói năng gì, chỉ mở khóa nhà vệ sinh, khi tôi giải quyết xong, người kia trở lại. 

- Uống nước đi. - Gã bảo, khi tôi chưa kịp hết cơn hoang tưởng về những điều vừa diễn ra. Tôi nhìn lén đôi chân của mình, nó vẫn còn nằm nguyên ở đấy. Tôi kéo chăn lên, đôi chân gã cụt lủn. Tôi hoảng hốt để rơi chai nước xuống buồng, gã nhặt lên.

- Sao thế?

- Chân ông đâu?

Gã cười, gã kéo chăn lên, tắt hết màu sáng quái gở trong buồng rồi bật đèn pin từ điện thoại.

- Nó nằm ở đấy, tôi nhặt về rồi.

Thật là ma quái. Tôi lẩm bẩm. Gã bảo tôi ngủ, lần sau nếu đi vệ sinh nên chủ động, gã già rồi, không phải lúc nào cũng dìu người khác được, nhất là tôi, nặng hơn 60kg, cao hơn mét bảy. Tôi cau mày nhìn gã rồi kiểm tra khóa quần mình, thậm chí tôi còn kiểm tra ở phía trong. Đúng là tôi có đi tiểu tiện. Nhưng gã dìu tôi, sao gã lại dìu tôi? Tôi kiểm tra đôi chân của mình, nó còn nằm ở đây.

- Không phải cứ có chân là đi được, nhiều người đi dạng vật lý, số ít đi được theo ý của mình, có số không đi được kể cả khi đôi chân lành lặn. - Gã nói, tôi lặng im, hết nghe tiếng gió rồi nhìn gã. Tôi rướn cổ gọi nhà xe, mục đích là đổi buồng. Chiếc xe hơn 40 chỗ sao tôi lại rớt vào căn phòng kỳ quái thế. Nhưng gã bảo, kiểu như định mệnh rồi, bằng giọng điệu nửa đùa nửa thật.

- Đi đâu cũng vậy thôi, cũng trong chiếc xe này, nhất là ở trong chính bản thân mình. Cậu tin không, chúng ta như một cái trứng gà mà đấng tối cao sai người đến để chở che đợi ngày nở. Nhưng chúng ta có quá nhiều cái trứng gà như thế, người chở che thì ít nên chúng ta không phải ai cũng được bảo vệ, ai cũng được nở ra con gà, nhìn thấy bình minh.

- Im đi. - Tôi nổi khùng, gã nhìn tôi bằng đôi mắt sắc lạnh. Lúc đó tôi sợ. Hai trong số ba câu chuyện quái đản của gã diễn ra trong đầu tôi. Thứ nhất là bàn chân, thứ hai việc tôi đi tiểu tiện, lần này là cái trứng và con gà. Tôi ngờ, gã có tà thuật. Tôi từng nghe mẹ kể, về những người có tà thuật, họ có thể dẫn dụ người khác từ người bình thường trở thành người hành động và suy nghĩ như ý chí của họ. Nhưng gã làm như thế để làm gì, tôi không biết. Tôi bắt đầu chống lại gã, chống lại giấc ngủ, đồng thời chống lại đôi mắt tôi, nó không thể khép lại.

Đoạn đường gió hút, dốc cheo leo, xe dừng quán đêm cho hành khách ăn cơm. Gã xuống xe đứng bên vách đá, châm thuốc rồi rít một hơi thật dài. Từ phía trong xe nhìn ra, dáng gã như cái cây bị trơ lá. Thi thoảng, khi gió qua, tóc gã bung lên rồi dựng đứng như tấm vỏ thông xù xì. Tôi nhìn xuống bên dưới ống quần của gã, hai đốt chói sáng. Từ màn đêm đen mịn hiện lên hình hài gã lơ lửng trên trời, phía dưới thiếu đôi chân. Tôi kéo lơ xe đến gần, khi anh ta đi quanh phòng bỏ nước cho khách. Tôi chỉ tay về phía gã, tay lơ xe run lập cập.

- Ma…

Tay lơ xe nhìn tôi nghi ngại, như thể rằng tôi và gã là đồng minh. Một lát sau chiếc xe lùi lại, tay lái được bẻ sang phải để ánh đèn chiếu về phía gã, đôi chân gã lại hiện ra. Tay lơ xe lại quay về phía tôi. Kiểu như có thể tẩy luôn tôi và gã ra khỏi xe thì anh ta cũng không hối tiếc. Anh ta lẩm bẩm.

- Kinh!

Xe chạy, gã trở về chỗ cũ rồi ngủ thiếp đi. Tôi nhìn qua, gương mặt hiền từ, thậm chí thấy tội. Chợt tôi nhận ra, dường như tôi đã gặp gã ở đâu đó. Gương mặt hiện tại của gã, rất quen. Tôi tắt hết đèn trong buồng, vờ lướt điện thoại nhưng kỳ thực để ánh sáng rọi qua khuôn mặt đó. Một khuôn mặt rất thật, rất đời thường, không có vết dấu gì lúc màu sáng trong buồng được bật lên. Tôi lén kéo chăn lên để kiểm tra đôi chân của gã. Đôi chân lành lặn, tôi lại bật đèn, đôi chân gã biến mất. Tôi lại tắt đèn đi, khi nhận ra ảo ảnh bởi màu sắc và ánh sáng, gã trở nên gần gũi. Sự quái gở ban đầu của gã trong tôi dần được gỡ. Nhưng còn dáng đi, kiểu nhìn, ánh mắt. Và nhất là gương mặt của gã, về sự quen biết nào đó vô tình nhảy về trong suy nghĩ khiến tôi không tài nào lý giải được. Tôi liếc nhìn chiếc điện thoại của gã, có lẽ bí mật nằm trong đó. Nhưng làm cách nào để có thể cầm chiếc điện thoại ấy lên vào lúc này tạm thời tôi không biết được.

Tôi đang loay hoay nghĩ thì gã trở mình, chiếc điện thoại rớt về phía tôi. Tôi cầm nó lên rồi đặt xuống. Nếu trúng người đáng ngờ thì việc tôi cầm điện thoại cũng xem là trò ăn cắp. Tôi lại bỏ chiếc điện thoại về chỗ cũ, phía giữa tôi và gã, rồi nhìn lên trần xe. Tiếng gió bên ngoài rít thảm, nghe như tiếng khóc, trong xe càng lặng im. Tiếng nói hoặc âm nhạc lúc này trở nên vô giá. Nhưng tôi cũng tuồn vào đám người lặng im, tôi không bật nhạc. Không thể làm việc ấy khi mọi người đang ngủ. Từ phía cuối xe, có chuông điện thoại ai đó reo lên, cuộc trò chuyện đủ cho hai người, không lấn át được tiếng gió.

Sau đó, mọi thứ cứ chìm trong âm âm vô tận của gió. Chuông điện thoại của gã reo, đó là âm thanh gọi từ messenger. Gã vẫn nằm lặng im, mấy ngón tay tôi nhúc nhích. Trên màn hình điện thoại, tôi thấy người gọi cho gã là Vani. Khi cuộc gọi vừa tắt, tôi biết trang cá nhân của gã là Tiếng gió. Tôi mỉm cười, kiểu như mọi thứ được phơi bày, khi tôi lần mò tìm vào trang cá nhân của gã, chúng tôi đã là bạn bè.

Giờ đây, tôi mặc sức ôm điện thoại của mình, kết nối wifi trong xe để tăng tốc độ truy cập, tôi đọc gã, từ sự quái gở này đến quái gở khác. Tôi không hiểu nó là gì, rất khó hiểu, từ quan điểm của gã về sự sống, của loài người và loài vật. Đôi lúc, tôi bắt gặp gã với trái tim lương thiện, với người và động vật. Gã làm nghề gì, tôi không biết, gã đi hành trình này để làm gì, tôi không hay. Có lẽ, chờ gã tỉnh dậy rồi trò chuyện, dù gì chúng tôi cũng là bạn bè. Tôi bỏ điện thoại vào túi quần rồi ngủ thiếp đi.

Một đoạn đường dài, tôi vẫn nghe tiếng âm âm của gió, đôi khi nó đậm như tiếng của loài nào đó đang giãy giụa dưới gầm xe. Tôi nghe gã thầm thì - chỉ có nhắm mắt thật sâu, đừng nghe gì cả mới nghe được gió nói gì. Tôi lãng đãng rồi chìm sâu, có tiếng của loài nào đó, rất đớn đau. Nó cứ bám riết theo từng chặng đường xe qua. Lúc sau, xe đỗ lại ở quán cơm ven đường, tôi phát hiện ra đó là âm thanh của loài chó. Chờ cho hành khách trên xe vơi đi, tôi hỏi tay lơ xe.

- Xe này chở chó?

- Có, hình như của gã...

- Nhiều không?

- Không nhiều, hai lồng tám con.

Gã tỉnh dậy, đôi mắt mòn mỏi nhìn lên trần xe. Dường như gã nhận ra được tôi hiểu chút gì đó về gã nhưng điều ấy cũng chẳng hề hấn gì. Gã quay về phía tôi, giọng ẩm như cơn mưa dài ngày, gã nói vừa đủ cho tôi nghe, như cách ai đó từng dùng để thôi miên người đối diện.

- Về người che chở, chó cũng có thể xem là của đấng tối cao gửi xuống. Để bảo vệ loài người. Cậu có bao giờ thấy chó phản bội loài người chưa, rất hiếm hoi. Chó rất chung thủy, phục tùng loài người, yêu thương loài người, bảo vệ loài người, còn loài người thì sao? Có thể yêu thương, hờn oán, bảo vệ và phản bội. Việc làm bấy nhiêu năm của loài người mà tôi không hiểu được, loài người ăn thịt chó. Đó là yêu thương hay phản bội? Hay điều gì khác? Cậu nhớ chuyện cái trứng và người che chở không. Trong trường hợp này cái trứng thủ tiêu người bảo vệ nó. Loài người thật không thể nào tin tưởng được.

- Ông có ăn thịt chó không?

- Không.

- Ông buôn chó?

- Không.

- Người ta bảo số chó dưới gầm xe kia là của ông.

Lại im lặng. Xe chạy, tôi nghe từng âm thanh đứt gãy của loài bị nhốt trong thùng xe trộn lẫn vào tiếng gió thê thiết. Trời tờ mờ sáng, giọng gã lầm rầm - ngày xưa, ở quê tôi có ông buôn thịt chó, buổi ngày thì có chân, tối đấng tối cao lấy đi đôi chân nên khi di chuyển phải dùng đến nạng gỗ hoặc nhờ người ta dìu. Người ta bảo rằng, nhát chặt của ông ta trên thớt làm chân chó bay lên như thế nào thì phải đền với đêm như thế. Ngày ông ta chết, ông ta kêu tiếng của loài chó, những âm thanh thê thiết, đau đớn như hồi chuông cảnh báo đối với giống loài…

Tôi lại rơi vào trạng thái chìm sâu, tôi nhìn qua gã, chẳng thấy gã đâu. Nhìn xuống dưới, tôi thấy một đôi chân bị bỏ quên, nó có màu trắng, trong ánh đèn led, thi thoảng nó nhung nhúc bởi những sắc xanh đỏ. Khi xe về bến, chỉ còn tôi chỏng chơ ở điểm cuối trả hành khách, tôi vội vàng lấy hành lý xuống xe nhưng không quên hỏi nhà xe về gã.

- Khách cùng buồng với tôi đâu? - Tôi hỏi.

Gã lơ xe nhíu mày.

- Anh nằm phòng độc lập, có ai đâu.

Tôi nhìn tay lơ xe rồi nán lại.

- Còn hai lồng chó tám con…

- Anh à, chắc anh nằm mơ. Không có chiếc lồng chó nào trên xe cả…

Tôi về nhà trọ nằm lặng im, cuộc hội thảo vào ngày mai cuốn tôi vào những trang tài liệu đặc đầy chữ, nhưng hình ảnh gã thỉnh thoảng lại quay về. Sáng, tôi vào hội trường lớn, chủ trì hội thảo là một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi, tóc búi cao, giọng rất trong, cô ta nói: “Chúng ta kiên trì với việc bảo vệ động vật hoang dã và tôi thích việc bố tôi làm, ông ấy bảo vệ loài gà rừng. Có vẻ như bạn cho rằng gà rừng không nhất thiết phải bảo vệ vì số cá thể còn rất đông. Nhưng con người cũng rất đông. Bố tôi từng bảo rằng, chúng ta như một cái trứng gà mà đấng tối cao sai người đến để chở che đợi ngày nở. Nhưng chúng ta có quá nhiều cái trứng gà như thế, người chở che thì ít nên chúng ta không phải ai cũng được bảo vệ, ai cũng được nở ra con gà, được nhìn thấy bình minh. Rất tiếc, tôi rất ít khi ở gần ông, suốt những năm tháng ông sống ở rừng cho đến ngày ông ấy mất…”.

H.H.L