Ăn cơm niêu ở Vinh
Bưng bát cơm lên nhớ mẹ ngày xưa
đũa cả bắc ngang ký ức
cơm nhà ta nấu trong nồi đất
mẹ xới đầy cho con
Vọng tiếng mùa
mình hẹn nhau khi cỏ lên đồi xanh
châm nhành hoa nến tím
nơi cọng rêu mùa đông đã bạc ánh nhìn
đóa xuyến chi mọc từ khe hở thời gian
Như có tiếng mẹ khi mùa xuân về
Đêm tách vỏ tiếng lộc cựa mình
muôn hoa hé nụ
những giọt sương đựng vốc xuân thiêm thiếp
chờ bình minh
ươm vàng trong nắng lung linh
Những người đàn bà ẩn mình trong bóng tối; Đi hái mùa xuân
Người đàn bà đi qua nhiều bão giông
Biết dành cho mình phút yếu mềm sau một ngày gồng gánh
Không phải để đợi thế gian buông lời có cánh
Là để nâng gương, sửa tóc, mỉm cười...
Trong sương; Thinh không
Rời rạc những lời hẹn chẳng phải sau cuối
Ngằn ngặt người bước chân không mỏi
Con đê dài hun hút
Tiếng chuông chùa đâu đó buông lơi
Mắt tượng
say đêm nay
mai ta về phía mùa trăng mới
réo rắt tiếng đêm nức nở khóc cười
ngân ngấn nước, mắt tượng mồ khép vội
Hạc trắng; Hoa loa kèn
bay về từ phương trời nào
bầy hạc trắng bên ta xếp cánh
thả những đôi chân thiêng trong chậu gốm cổ
một mùi hương lạ ngân vang tràn trề
Tiếng rao đêm
tiếng trầm tan vào gió
tiếng thanh lạc vào đêm
tiếng chân khua cõi thức
vẹt mòn đêm lặng yên
Những bông cúc khiêm nhường trên trang giấy
Còn bông cúc vàng ở lại (Nxb Hội Nhà văn, 2024) của tác giả Bùi Thị Diệu là hành trình trở về những miền sâu kín của kí ức và tâm hồn. Mỗi bài thơ như một cánh cửa hé mở không gian nội tâm đa chiều kích trong đời sống của chủ thể thơ: ánh sáng và bóng tối, đủ đầy và mất mát, kiên định và hoài nghi,...
Bí ẩn cát
cát đi mãi
còn tôi lún xuống
lún bao nhiêu thì tới Mẹ Cha
để thấu lòng cát.
ly cà phê và hoa bất tử; lãng quên
tình yêu tồn tại trong hư vô
đóa hoa bất tử nở trên miệng chiếc bình thon
cong cong làn môi vỡ.
