Ăn cơm niêu ở Vinh
Bưng bát cơm lên nhớ mẹ ngày xưa
đũa cả bắc ngang ký ức
cơm nhà ta nấu trong nồi đất
mẹ xới đầy cho con
Tháng Giêng
Ngày cũng non theo từng nét chữ
Em gõ thời gian phím nhỏ reo
Câu thơ neo theo cánh gió
Hái vầng trăng tròn ướp tháng giêng.
Nhân hình cũ; Gọi tên
và có ai gọi bằng
một bản ngã
vừa rơi…
Tầm xuân; Khai bút
vẫn không thôi tìm lối sáng
vẫn bồi hồi giữa mọi hoang mang
rồi tất cả thu về lòng tay mẹ
khi lối đi đã đến tận cùng
Muộn với sông Hương; Người đàn bà lạnh câm hơn đá
Ngược về tháng năm tìm lại dấu chân mình bên mép nước
Sợ chạm phải tâm sông
Rồi dậy sóng lòng
Có cơn rét đứt thịt da thuở nào tóc thề còn ngang vai áo
Chỏng chơ gầy một dáng hạc mai…
Hạt mưa
Đi qua hết cả cuộc đời
Mà không đi hết hạt trời trắng mưa.
Khóc giữa mùa hoa
Chỉ vậy mà thôi
Chỉ vậy thôi
Để ai đến cuối đường đời
Hồn hoang về nơi đất mẹ
Nhặt cánh hoa tàn
Khóc nhớ mùa hoa.
Tự nhiên: Phiên bản
muốn cân cái bóng của mình
bạn hãy bắt đầu từ giọng nói
Giao mùa
nét vẽ trở mình như canh bạc
đằng sau giấc ngủ lên men
nghe thì thầm giao cảm
đất trời vào xuân.
