Ngả lưng trên chiếc võng tre
Nghe con tu hú gọi hè vừa sang
Nghe thơm hạt thóc chín vàng
Nghe mồ hôi mẹ thấm màn sương đêm
Nghe con tu hú gọi hè vừa sang
Nghe thơm hạt thóc chín vàng
Nghe mồ hôi mẹ thấm màn sương đêm
Ngả lưng trên chiếc võng tre
Nghe con tu hú gọi hè vừa sang
Nghe thơm hạt thóc chín vàng
Nghe mồ hôi mẹ thấm màn sương đêm
Tôi đi khắp cả trăm miền
Tiện nghi chăn gối nệm êm đủ đầy
Nhưng sao quên được tháng ngày
Võng tre tiếng mẹ bàn tay ru hời
Đi qua suốt tuổi thơ tôi
Những trưa nắng rát đầy trời tiếng chim
Dẻo dai từng sợi võng mềm
Kẽo cà kẽo kẹt bên thềm đung đưa
Ru tôi vào giấc mơ trưa
Dòng sông lấp loáng đôi bờ cỏ non
Một đời chung thủy sắt son
Còn tre thì võng vẫn còn hát ru.
