Mẹ ngồi
khóc trắng bờ lau
nỗi niềm trở dạ cơn đau lớn thầm
sao trời
nghiêng đổ lâm râm
cơn mưa trổ hạt với mầm a… ê
khóc trắng bờ lau
nỗi niềm trở dạ cơn đau lớn thầm
sao trời
nghiêng đổ lâm râm
cơn mưa trổ hạt với mầm a… ê
Mẹ ngồi
khóc trắng bờ lau
nỗi niềm trở dạ cơn đau lớn thầm
sao trời
nghiêng đổ lâm râm
cơn mưa trổ hạt với mầm a… ê
trời chiều
mắt ướt bờ đê
vơi đầy con nước dầm dề chúng con
nỗi lòng
với mẹ vuông tròn
thương cha quẩy gánh nước non mẹ chờ
đớn đau từ những cơn mơ
gió lay nghiêng gió bến bờ trông mong
vợ con chia nửa nỗi lòng
run vai bên mẹ bên chồng mải mê
em cười
mưa gió tứ bề
để con vui những đề huề nắng non
lưng còng
phơi những khát mòn
tóc hoa đơm giữa héo hon phận người
con về câu hát tốt tươi
mắt thơ chật kín nụ cười chân mây
gối đầu
cùng với nhân gian
biết ơn mẹ đã khép vần cho con
mai sau
sau nữa hãy còn
mẹ tôi cùng những non mòn lách lau.
