Tôi đi tìm em
lông chông đuổi nhau nhớ thời nông nổi
trao ánh mắt ran ríu
nâng nhau lên nhịp thở vị người
lông chông đuổi nhau nhớ thời nông nổi
trao ánh mắt ran ríu
nâng nhau lên nhịp thở vị người
Mênh mông và tận hiến
tôi đi tìm bước chân
quang gánh trĩu vai dụm dành lòng mẹ
những ước mơ xanh
Quảng Trị
quê hương thắt eo giữ gìn Bàu Tró
Miền Trung
thẳng lưng mình mà vững Trường Sơn
Chưa tìm ra một vết chân nào
biển chiều bàng bạc sóng
lòng mẹ thảo thơm bàn tay nâng lóng ngóng
động cát quê nhà bâng khuâng
Tôi đi tìm em
lông chông đuổi nhau nhớ thời nông nổi
trao ánh mắt ran ríu
nâng nhau lên nhịp thở vị người
Miền Trung
của tôi
của em
tiếng dạ đằm và ngọt
Em chưa đến thì sao hiểu hết
hạt cát nâng bàn chân
bật chồi hy vọng
