Để đôi mắt biếc bây giờ quầng sâu
Để làn môi thắm úa màu
Em miệt mài chảy
Qua cầu thế nhân
Áo cơm cái nợ trăm năm
Chồng con cái nợ làm thân gái lành
Em chảy qua thác qua ghềnh
Chảy qua giấc ngủ
Hóa thành chiêm bao
Em tất tưởi
Em nôn nao
Mải mê em chảy, vì sao chẳng dừng
Dòng sông bên tôi
Như dòng sông
Bên lở, bên bồi
Đời em nửa chảy
Nửa trôi lặng lờ
Nửa chảy em hóa dại khờ
Để đôi mắt biếc bây giờ quầng sâu
Để làn môi thắm úa màu
Em miệt mài chảy
Qua cầu thế nhân
Áo cơm cái nợ trăm năm
Chồng con cái nợ làm thân gái lành
Em chảy qua thác qua ghềnh
Chảy qua giấc ngủ
Hóa thành chiêm bao
Em tất tưởi
Em nôn nao
Mải mê em chảy, vì sao chẳng dừng
Nửa trôi
Em thả lưng chừng
Còn vương mùi phấn má hồng ngày xưa
Còn vương bên suối tóc thề
Tiếng yêu mãi ngọt chẳng hề nhạt phai
Cho em, hay để cho ai
Mà em cứ chảy
Cứ trôi lặng lờ
Thương em tôi viết vần thơ
Chảy
Trôi
Tôi cũng dại khờ theo em
Hoàng hôn bên sông
Hoàng hôn
Gửi nắng vào sông
Bìm bịp
Buông tiếng gọi chồng vào đêm
Lập lòe ánh mắt sao hôm
Nửa vầng trăng khuyết
Treo nghiêng cuối trời
Xa xăm tiếng cuốc buông lơi
Nỉ non khúc hát gọi mời tình duyên
Sông quê vẫn chảy êm đềm
Như lời ru của mẹ hiền ngày xưa
Mặc ngày nắng
Mặc đêm mưa
Dòng sông lẳng lặng đón đưa tháng ngày
Dẫu cho thế sự đổi thay
Đêm qua sông đã đong đầy nắng mai
T.T.A
