Ai rót Nhật Lệ vào tôi?
Cúi xuống bến sông Gianh mà uống
Mặn xót môi bi tráng một thời
Một câu thơ lay Lũy Thầy âm vang hồn lịch sử
Một câu thơ chạm Vũng Chùa gặp sóng cồn lên tư lự
Bóng Người tạc vào mây trắng ngàn năm...
Nhớ Quảng Bình
Về Quảng Bình đi tìm em
Ai rót Nhật Lệ vào tôi?
Cúi xuống bến sông Gianh mà uống
Mặn xót môi bi tráng một thời
Một câu thơ lay Lũy Thầy âm vang hồn lịch sử
Một câu thơ chạm Vũng Chùa gặp sóng cồn lên tư lự
Bóng Người tạc vào mây trắng ngàn năm...
Biết đến rồi đi biết nhớ rồi quên?
Quảng Bình không thế
Nồng nàn Đồng Hới. Tình bể nghĩa sông thương
như muối mặn...
Thơ tôi hóa gió chiều đến ngõ nhà em gọi hoa giấy
Đỏ đến thế làm gì khi phải rụng rơi?!
Yêu em Quảng Bình khi mặt trời đã xế
Lên đỉnh Đèo Ngang mà giận sao trời...
Không nói vì biển quá sâu
Không ngỏ vì ngại làm đau dã tràng
Nửa câu yêu lệch Đèo Ngang
Nửa câu còn lại thành than rực hồng.
Âm vang bản hùng ca trên sông nước
Tiếng bom đạn tắt lâu rồi trong đáy nước
Còn cồn cào trong ký ức chúng ta
Đêm nay
Bản hùng ca trên sông nước bay lên
Những khúc ca hóa cầu vồng đỏ thắm
Khắc lên mây trời ròng ròng hai chữ
“Tri ân”
Có mưa nhẹ mặn như nước mắt
Không nỡ rơi
Ôm lấy vạn đóa hồng
Những ca khúc chảy thành sông
Nước mắt đau xót tự hào chảy thành sông vô hình
trên gương mặt thế kỷ
Cùng Linh Giang - ba dòng chảy bi hùng
Những anh hùng phá thủy lôi trên sông
Những chàng trai cô gái chuyển hàng qua “tọa độ lửa”
Họ ngã xuống trong đêm để gọi bình minh về ngập tràn xứ sở
Con quỳ trước bến phà sông Gianh cúi đầu gọi sông nước
Sóng mênh mông nở ngàn nụ cười xanh biếc
Những con sóng anh hùng mãi mãi tuổi hai mươi
Một trăm mười bốn anh hùng liệt sĩ
Như những hạt phù sa sông âm thầm bồi đắp
Cho hạnh phúc nở hoa thơm ngát đôi bờ.
N.Đ.H
