Bỏ sau lưng những sắc không nhọc nhằn
Còn chăng chút mộng phù vân?
Còn chăng chút huyễn hoặc lần lữa đau?
Tự tại
Câu kinh chạm ngõ vô thường
Bàn chân giờ đã thôi vương bụi hồng
Nhánh sông ngày cũ thay dòng
Bình tâm ngồi ngẫm hư không ta bà
Mộng xưa tựa dải lụa là
Giấc mơ gói trọn một tà áo bay
Ngồi buồn đếm từng ngón tay
Đong thời gian đợi tháng ngày thong dong
Bao giờ đi hết cánh đồng?
Bỏ sau lưng những sắc không nhọc nhằn
Còn chăng chút mộng phù vân?
Còn chăng chút huyễn hoặc lần lữa đau?
Còn chăng cổ tích nhiệm mầu
Khi lòng đã chứa cả bầu trời xanh?
Đời như bức họa chưa thành
Ta - một nét vẽ mong manh cõi người.
Đêm 28/4/2026
Ở độ cao 5.000m
Ghế ngồi trôi bềnh bồng trong mây
tựa như hòn đảo cô độc
tôi nhìn xuống trái đất xanh màu lá
xa xăm những ký ức bỏ quên
Dưới kia, sông chảy thành sợi chỉ xanh
vắt ngang qua làng quê tôi
nơi có bóng mẹ lom khom trên bờ ruộng
nơi tuổi thơ tôi còn lẩn khuất phía cuối con
đường
Ở độ cao 5.000m
tôi bỗng thấy lòng mình chật hẹp
mỗi đám mây là một nỗi nhớ
càng trôi càng dày đặc
càng bay càng xa xăm...
ngồi giữa những gương mặt không quen
mang nỗi cô đơn biết bay
đem những khoảng trống đặt giữa trời xanh
hun hút
rồi để chúng bay cùng tôi
về phương trời vô định…
Ở độ cao 5.000m
mỗi hành khách là một ốc đảo
ai cũng im lặng
ai cũng riêng mình
tôi lặng lẽ hóa thân vào cô đơn
và đắm chìm trong câu thơ
những câu thơ chưa bao giờ kết thúc...
T.T.N
Ngày 25/9/2025
