Tháng Năm về mang theo cái nắng hạ chói chang, hanh khô như sự nhắc nhở về thay đổi thời tiết. Nắng chiếu từng ô nhỏ xuống hiên, loang loáng trên kẽ lá và chạy dọc ra khoảng sân nhỏ nơi ba tôi trồng cây hoa giấy. Mới ngày nào mà giờ đây thân đã to lớn, tán lá xanh rợp mát ngày hè. Chỉ từ xuân sang hạ hoa giấy mới phát triển được như vậy, và có hoa đẹp rực rỡ nhất. Nắng hạ làm tô điểm thêm cánh hoa mỏng như giấy pơ-luya đầy sức sống, bám trụ qua những ngày nắng gắt. Nắng càng ruộm vàng thì hoa càng rực rỡ, đong đưa trong gió, tím biếc cả khoảng sân, tràn xuống bờ rào đường phố, ai đi qua cũng phải trầm trồ, ngước nhìn, tấm tắc khen.

Từ sáng sớm, ba đã thức dậy tập thể dục rồi chăm chút cho vườn rau trước nhà. Công việc quen thuộc kết thúc, ba đứng dưới giàn hoa giấy ngắm nghía từng cành hoa. Tôi vẫn nhớ hình ảnh ba, sau mỗi lứa hoa ba cầm kìm nhỏ bấm tỉa bớt cành thừa, nhánh yếu loại bỏ, bón phân, tưới nước để hoa ra lứa mới. Ba còn ghép thêm nhiều cành hoa giấy màu trắng tinh khôi… Ba vừa chăm sóc vừa nói với tôi về hoa giấy “hoa giấy không cần chăm bẵm nhiều, chỉ cần đủ nắng vừa nước là hoa nở quanh năm”. Tôi tò mò hỏi thêm ba, tại sao ba không trồng những loài hoa khác như hoa cúc, hoa mai… Ba cười hiền từ xoa đầu tôi giải thích cặn kẽ “mỗi loài hoa có một mùa riêng, hoa nở rồi hoa tàn, còn hoa giấy thì khác. Con nhìn thấy cành cây có nhiều gai góc nhưng hoa lại cánh mỏng như giấy, cành luôn vươn ra đón nắng như cuộc đời ta luôn hướng về cái đẹp và hướng đến sự lương thiện”. Ba dừng lại và chỉ về những cánh hoa “con quan sát những bông hoa, cánh hoa giấy khăng khít vào nhau không? Để bảo vệ nhụy đấy! Như thể anh em trong một nhà luôn yêu thương, che chở cho nhau. Chính vì vậy ba luôn mong anh em con như những cánh hoa giấy kia”. Lời ba nói nhẹ nhưng thấm lắm, từ một loài hoa mà tôi có bài học về tình thân và sự bền bỉ trước cuộc đời.
Sau giờ đi học về, tôi đứng trước hiên nhà nhìn ngắm giàn hoa giấy dưới ánh nắng xiên. Hai chú cún con nô đùa, quấn quýt thật bình yên đến lạ. Cây hoa giấy hai màu trắng tím xôn xao trước sân nhà, thật cuốn hút mà dịu dàng... Ba tôi còn đặt cái chõng tre trong sân. Những trưa hè đổ lửa, dưới giàn hoa giấy mát rượi như một khoảng trời riêng. Tôi thường ngồi bên bà, nhổ những sợi tóc bạc, nghe bà kể chuyện ngày xưa. Những câu chuyện nhuốm màu thời gian nhưng có sức hút kỳ lạ. Bà kể về câu chuyện ông bà làm muối ngày xưa vất vả gian truân, nhất là những ngày hạ thế này. Bởi để làm ra hạt muối mặn mòi cũng cần có nắng, có gió và biết bao công sức mồ hôi của người diêm dân. Hồi ở nhà cũ, ông bà trồng một cây hoa giấy màu tím, ông cho leo lên giàn trước cổng rất đẹp. Mỗi lần ra ruộng muối về nắng đã lên quá đầu, chỉ cần ngồi dưới tán hoa giấy hóng mát, ngắm cánh hoa màu tím bung nở rung rinh, ông bà thấy cuộc đời nhẹ nhõm, hết lo âu. Nhưng từ khi có chính sách vận động của Đảng, Nhà nước lên vùng kinh tế mới lập nghiệp, ông bà và ba tôi đã lên vùng này, ba tôi đã trồng hoa giấy trước hiên nhà để trong tim luôn nhớ về quê cũ, nhớ nơi đã sinh ra, nhớ cuộc sống lam lũ ngày ấy.
Có những hôm gió mát dịu, nghe những câu chuyện của bà như những lời ru khiến tôi thiếp đi trong vòng tay bà lúc nào không hay. Khoảng sân ấy gắn bó anh em tôi và lũ trẻ con hàng xóm với bao trò chơi ngây thơ từ trốn tìm đến bịt mắt bắt dê. Có những hôm, chúng tôi chơi trò đoán tên các loài hoa, bình chọn loại hoa yêu thích, quên cả thời gian. Mỗi đứa một lý do về loài hoa yêu thích, riêng tôi vẫn đinh ninh hoa giấy là hoa được yêu thích nhất. Tôi lôi ra đủ thứ lý do để lũ bạn đồng tình. Lũ bạn cùng lớp mỗi lần tới nhà tôi chơi khen nắc nỏm, ai cũng xin một vài bông hoa tím biếc về ép vào cuốn sổ lưu bút để viết những kỷ niệm ngây ngô tuổi học trò. Thỉnh thoảng còn lôi ra ngắm cánh hoa và đọc cho nhau nghe mà thấy thời gian như vừa mới hôm qua. Mỗi lần ba đi công tác xa, đứa nào cũng dõng dạc, hăng hái nhận tưới nước, chăm sóc hoa. Có lẽ chính từ những điều nhỏ bé ấy, chúng tôi đã học được cách giữ gìn, yêu thương và trách nhiệm.
Hoa đẹp là thế nhưng chỉ một cơn mưa giông trái mùa, gió quật mạnh đủ gãy cành, tuốt hết lá, những cánh hoa mỏng manh kia rụng đầy sân. Mỗi lần như vậy, ba lại xuýt xoa, tiếc nuối. Sau đêm mưa trời lại sáng, ba trở lại công việc quen thuộc. Tỉa những cành gãy, vắt những cành sà xuống hướng về ánh sáng, bổ sung dưỡng chất cho đất. Và rồi vài ngày sau, chồi non đã nhú lên, xanh mướt. Mới thấy sức sống của hoa giấy thật mãnh liệt, dù cho mưa gió vẫn hiên ngang đứng vững. Thêm chút nắng, chút gió hoa sẽ rực rỡ hơn.
Tháng Năm về theo quy luật của đất trời, mang theo cái nắng thân thuộc. Và giàn hoa giấy trước hiên nhà vẫn rực rỡ vươn mình đón nắng. Nhìn loài hoa mộc mạc và bình dị này tôi liên tưởng đến cuộc sống con người. Chỉ cần đủ ánh sáng và niềm tin thì cuộc đời sẽ luôn nở hoa.
A.Đ
