Sóng trăng chao chẳng đọng đau thảm hoa mưng rụng đỏ mặt sông
Nghe đâu đó tiếng gọi đò ma mị loang ngân
Tôi biết mình vừa nhặt lên một vệt hoai chớp sáng
Nỗi nhớ là ánh trăng đêm trên mặt sông lấp loáng sóng
Hắt lên vòm khí quyển tình yêu xưa xa tứ thơ buồn
Ánh xạ mắt em óng ánh sắc cánh buồm xa bến
Ánh xạ liếp bờ tôi màu hoa mưng(*) lả tả buông mưa
Ta biệt nhau khi những cánh buồm bay hoài trên sóng
Tôi hát câu gì cạnh dòng sông chao chạnh đôi bờ
Nỗi nhớ chờm qua từng lớp áo phai màu dưới quầng tóc bạc
Làm lửa mai phục cuối cánh rừng khô khốc nắng xưa
Chót vót đỉnh trăng neo đêm chặt phù phiếm
Có con sóng lạc bầy luồn ngược chót suối khe
Dòng sông nỗi nhớ từng khắc khoải cạn trơ
Em lạc chốn nào phía nguồn hay biển
Em xa cùng những cánh buồm lãng du rời bến
Sóng trăng chao chẳng đọng đau thảm hoa mưng rụng đỏ mặt sông
Nghe đâu đó tiếng gọi đò ma mị loang ngân
Tôi biết mình vừa nhặt lên một vệt hoai chớp sáng
4.2026
____________
* Lộc vừng
