Có lần tôi tự hỏi
mình giữ điều gì ở đây?
đất à?
ừ thì đất
một thằng bạn tôi bảo
“Giữ cho dưới kia
người ta ngủ ngon”
có lẽ đúng
mình giữ điều gì ở đây?
đất à?
ừ thì đất
một thằng bạn tôi bảo
“Giữ cho dưới kia
người ta ngủ ngon”
có lẽ đúng
Biên giới
Biên giới à?
ừ thì cũng như một con đường
mãi không thấy hết
chúng tôi đi tuần quen ngày quen tháng
quen vị suối man mát bóng rừng
quen rau dại, gạo nương
và mỗi nhức nhối biên thùy
Cột mốc nhiều tuổi hơn tôi
khoác rêu lên tự lúc nào
vừa xanh vừa bạc
như báng súng vẹt mòn bao năm
như người cha già cho tôi dựa vai khi mỏi mệt
Có lần tôi tự hỏi
mình giữ điều gì ở đây?
đất à?
ừ thì đất
một thằng bạn tôi bảo
“Giữ cho dưới kia
người ta ngủ ngon”
có lẽ đúng
Đường biên nhiều sương yên vắng
một tiếng động nhỏ cũng thành chuyện không nhỏ
khi là thú
khi là tàn gió gẩy ngang
chúng tôi ít nói chuyện
sợ rừng ầm ào vang vọng
Biên giới
dấu chân thắt lại bốn mùa
ngày phép
phố xá dường như không thuộc về mình
Mai này
tôi sẽ rời đi
ai là người xỏ giày bước tiếp?
