anh cắt niềm hy vọng le lói
sự hy sinh thống khổ tuyệt vọng chờ đợi thứ tha
ngàn sợi tơ mảnh tan ra tan ra
thẩm thấu từng con chữ
Sáng tác
Anh cắt vụn anh ra
tước khối ký ức mấy mươi năm
thành những sợi tơ dài và mảnh
nhiều màu lấp lánh
Nhón tay một nhúm tơ
thêm ít bột
đường, trứng, sữa và bột nổi
như người ta làm bánh bông lan
phồng lên phồng lên
cái bánh đẹp đẽ của anh ra đời
câu chuyện của anh ra đời
Người đọc nghe mùi bánh thơm lừng
có người không phân biệt dùng răng cắn ngập
sách đẫm dấu răng
rồi tương tư tác giả
Anh cắt đêm ra từng mảnh
rắc đầy sáng tác như những vụn đường - đắng
anh cắt niềm hy vọng le lói
sự hy sinh thống khổ tuyệt vọng chờ đợi thứ tha
ngàn sợi tơ mảnh tan ra tan ra
thẩm thấu từng con chữ
Hơi chữ bay lên quấn quyện
linh hồn hòa một điệu ca
cái đẹp mở ra chân thiện mỹ vỡ òa cùng thời khắc
Em bỏ tháng ngày nhặt nhạnh
từng mảnh anh
từng mảnh đêm
từng vụn bánh
tan ra tan ra
hư cấu hư cấu
ký ức ký ức
con người con người
Vì anh là nhà văn
Có và không
Em ở đây khi em ở đây
Em không ở đây khi em không ở đây
Chúng ta cho nhau những khoảnh khắc
cố ý
tình cờ
Cuộc đời làm nên từ ngàn vạn khoảnh khắc
Tâm trạng buồn vui khoảnh khắc sinh ra
Chuyện anh với em
câu chuyện dài kỳ
không hồi kết
Anh sống trong nhiều câu chuyện
cùng lúc
Em sống trong nhiều câu chuyện
cùng lúc
Chúng ta nằm xuống một mai
Cuộc nói chuyện kết thúc
Thật không?
Trong anh có câu chuyện em
Trong em có câu chuyện anh
miên miên
không dứt
Đừng hỏi em
ở đây
hay không ở đây
