Lưng còng xuống trước uy quyền của sóng
Đánh vào đá tìm mầm sống
Đàn hà bám chặt như nỗi khổ nhọc bám đời
Người đào hà trước bình minh
Gió rạch mặt ghềnh đêm đâu kịp tan
Những đốm lửa trên đầu nhấp nhô bờ đá
Thế giới còn lặng im sau cánh cửa
đại dương vắng lạ
Dưới chân ghềnh tiếng búa gõ... bình minh
Những người đàn bà gầy guộc tựa bóng mình
Lưng còng xuống trước uy quyền của sóng
Đánh vào đá tìm mầm sống
Đàn hà bám chặt như nỗi khổ nhọc bám đời
Bàn tay sần sùi rướm máu mặn môi
Hòa nước mặn chát lặn vào khe đá
Mũi búa lạnh lùng vỏ hà sắc lẹm
Cứa vào đêm những nhịp thở thăng trầm
Những người đánh hà đào sự sống từ trong lòng đá xám cô đơn
Chắt chiu vị ngọt từ muôn vàn sắc nhọn
Phía lưng biển gầm gừ sóng cuộn
Phía trước đàn con đợi bát cơm thơm
Chân trời hé một vệt đỏ nhen lên
Khi ấy rạng đông nhuộm hồng vai áo bạc
Phố thị bắt đầu xôn xao tiếng nhạc
Người đàn bà gánh bình minh về mang theo
tiếng sóng còn rung...
Phía đảo
Những hòn đá vôi
Nhám sắc nghìn năm
Thấm người thấm lạnh
Nhịp vách đá dựng đứng lao đao
Đêm kiểm lâm nằm sương
Nghe hơi thở voọc chuyền cành trong bóng tối
Rừng không tự xanh nếu em không biết đợi
Không xòe tay che mầm non trước gió dập vùi
Di sản nặng mồ hôi
Mặn phía người đàn ông mặt sạm màu vỏ ốc
Họ canh giữ sự im lặng đại ngàn
giữa cơn lốc du lịch ồn ào
Kìa nhà bè Hải Phong những pháo đài bằng gỗ
Lênh đênh vững chãi tựa núi non
Ngư dân nói bằng bàn tay sần sùi
vuốt ve từng thớ lưới
Cách chăm con cá song như chăm đứa trẻ
Dạy sóng phải ngoan, dạy biển phải hiền
Nương cùng mẹ thiên nhiên
Nước mặn thành cơm
Bão giông thành mật ngọt
Những ô lồng đan nhau kết bài toán lớn
Giải trí tuệ người ăn sóng nói gió thực thà
Chiều
Có điều gì da diết như tiếng sóng vỗ mạn phà
Có điều gì thơ hơn hoàng hôn đảo Ngọc
Phong tục cha ông kết tủa thành vàng
Nâng di sản trên tay bằng tình yêu kẻ mang ơn
Ơn biển, ơn rừng, ơn người đi trước
Ơn đảo Ngọc sóng lừng ôm trọn
sóng trùng khơi...
