câu thơ chải tháng năm
mượt mà con đường chảy bước đam mê
ngã rẽ nào cũng hồi quy vĩnh cửu
ô cửa tròn mơ ước ngày xưa
phím mưa buồn tí tách mắt trong
Nếu cả đời này
không rực rỡ thì sao?
có sao đâu
cánh hồng cài lên gió
chợt tô hồng khoảng trống mắt ai lơi
có sao đâu
đôi môi vô tư nắng
từng xôn xao đám lá rối bời
sợi hoàng hôn buông xuống vai thơm
bao nụ hôn chờ triền sông lộng gió
mây theo mùa đuổi bóng cô đơn.
có sao đâu
câu thơ chải tháng năm
mượt mà con đường chảy bước đam mê
ngã rẽ nào cũng hồi quy vĩnh cửu
ô cửa tròn mơ ước ngày xưa
phím mưa buồn tí tách mắt trong
em rực rỡ trong từng hơi thở
rực rỡ nghẹn ngào mở lối yêu thương.
Có đám mây
chở nghề chiếu bay qua
Vách ngõ hẹp nắng chẳng tìm thấy nắng
ngói sẫm mục già hơn những cơn mưa
tiếng dệt chiếu vang đều câu kinh xế
con chó mẹ nằm một mình thiêm thiếp bóng tre
Hai cô tôi dệt tuổi xuân trưa hè
dệt tối tân hôn
dệt khung trời mai một
dệt một đời giữ sợi lác nhẵn vân tay
Đôi chiếu nhọc lòng chẳng còn ai mua bán
tấm lưng cạn dần biết gửi khổ* đi đâu?
miệt mài chắp trân* se nhầm tóc bạc
góc sân hiu buồn thèm tiếng gạt chân chống xe
Thời gian chẻ phơi nhuộm màu rồi lại phơi
ngạch cửa vào ra mỏi mòn đóng mở
chẳng có lối mộng nào sau xó cửa
cánh nhện trắng còn đợi
giữa những vòng tơ
Cây chuồi* cây giàn* ngủ yên vách đất
khung trân khép lại hiên nhà
bụi tre che bóng cô tôi thơi thả
có đám mây tứ sắc chở chiếc chiếu
bay qua…
____________
* Đồ nghề làm chiếu
