khuấy theo chiếc đũa
Rồi trở nên tinh tươm
Nhành thạch thảo trên bàn tươi lâu
Tím dịu dàng từ kiếp trước
Thuở dáng gầy còn đó dư hương.
Khúc hát khi say
Rằng say thì bảo là say
Ta cưỡng lại nói không say
Làm sao mây ngừng bay kể cả khi thành bão
Bão sẽ trở lại làm một lá mầm
Cớ sao sợ mây bay mãi…
Một thuở trái tim quay quay
Một thuở mắt nhìn đâu đâu không nói
Mà đêm về trang nhật ký như nghìn trang tiểu thuyết
Các nhân vật say không say trộn lẫn
Trong vũ hội đời
Anh chỉ là vĩ nhân khi có nàng kề bên
Dẫu là ảo ảnh
Anh không biết say, không dám say chuyến
phiêu du song hành
Anh như con tàu cũ chạy về những đường ray cũ
Em không dám rót thêm
Chỉ nghịch ngợm nhìn vào đáy ly
Uống bằng ngụm mắt
Say
Nếu ta cùng hát
Cùng nói cười huyên thuyên và chạy đuổi theo
những đám mây
Thì có lẽ niềm vui bất tuyệt
Đừng quay về vui buồn cũ
Đừng say để khóc
Hãy để trái tim mênh mông là biển mặn của địa cầu
Say phía đời mình còn lại
Sóng sánh mắt khởi đầu
Say để lại yêu.
Ngày của nàng
Ngày của nàng sáng sớm mây bay
Trên lối chợ
Bó rau cõng giá xăng dầu
Xanh mướt ngơ ngây
Biết làm sao
Chùm bằng lăng nở sớm như một điều xưa cũ
Một sợi tóc bạc nhói lên lặn vào nắng
Bông dành dành nhà ai nở muộn
Đệ nhất hương thơm
Ôi mùa xưa những người hàng xóm không quen
Ngày của nàng
Nấu lên những món ăn
Không nhợt nhạt chợt chạt như nhà người
Bống bống bang bang vẫn cơm vàng cơm bạc
Ngày xanh ngắt mùa khô
Một chiếc dù nở che phía gáy
Che dáng dấp đã nghiêng tuổi
Nụ cười gia vị bớt ngọt ngào
Ngày của nàng thế giới lao xao
khuấy theo chiếc đũa
Rồi trở nên tinh tươm
Nhành thạch thảo trên bàn tươi lâu
Tím dịu dàng từ kiếp trước
Thuở dáng gầy còn đó dư hương.
